Chiếc tàu đò êm
êm rẽ sóng, An nhìn vào khoảng không trước mặt, tất cả chỉ là màu đen. Thỉnh
thoảng chàng thấy ánh lên vài vệt sáng trắng bởi chất lân tinh của nước biển.
Suốt đêm chàng không chợp mắt, cứ mong tàu mau cập bến để chàng sớm gặp lại
Quân. Bà Bình ngồi cạnh bên con, trong lòng cũng chung tâm trạng. Chốc chốc bà
lại nhắc nhở An:
- Đừng lo lắng lắm con! Hãy bình
tĩnh, kẻo không rồi bệnh lại tái phát thì khổ đấy.
Kể từ ngày chiếc ca-ri-bu lâm nạn,
An tưởng đã chết, nhưng không chàng chỉ bị thương, vì ngay lúc đó An chụp được
chiếc phao ôm chặt rồi trôi bập bềnh theo con sóng. Đội cứu cấp từ trong bờ vừa
ra đến thì rủi thay An bị một vật cứng theo ngọn sóng đẩy tới đập mạnh vào đầu
khiến An bất tỉnh, đội cứu cấp mau lẹ chuyển chàng lên trực thăng bay thẳng đến
Quân Y Viện Cần Thơ. Nằm đây tuần lễ, chàng vẫn chưa tỉnh lại. Sau đó An được
chuyển về Tổng Y Viện Cộng Hòa ở thành phố Sàigòn, nơi đó có đầy đủ phương tiện
cứu chữa hơn. Mạng to, phước lớn, nên sau một tháng An đột nhiên tỉnh lại,
nhưng mọi chuyện thuộc về quá khứ An đã quên sạch không nhớ được gì hết! Khi bị
chấn thương sọ não, trong tình trạng như vậy, có người hôn mê thời gian dài,
ngắn khác nhau. Nên lúc tỉnh lại họ mất ký ức trong một giai đoạn nào đó, ngay
cả tên tuổi hay người thân trong gia đình cũng quên luôn. Ông bà Bình xin chuyển An về Đà Lạt để được gần nhà, dễ dàng theo
dõi bệnh tình và chăm sóc chàng chu đáo hơn. Họ từ từ nhắc nhở, gợi lại những
tập quán quen thuộc, thông thường hàng ngày. Nhờ vậy mà tình trạng sức khỏe và
trí nhớ của An dần dần hồi phục. Gần ba tuần lễ trước, đêm nào nằm ngủ An cũng
mơ thấy có tiếng người con gái gọi tên chàng rất tha thiết, rất bi thương. Âm
thanh xoáy sâu vào tận tim óc, khiến chàng phải dùng thuốc an thần để chìm sâu
vào giấc ngủ. Thế rồi một đêm kia, cuốn phim dĩ vãng hiện ra, lúc rõ nét, lúc
mờ mờ, khi liên tục, khi đứt quãng. Chàng thoáng gặp người con gái đẹp nơi đảo
xa, rồi bóng hình nàng chợt tan biến. Giấc mơ lại tiếp tục, hai người quen nhau
trên chuyến tàu xuôi về An Thới. Hình như An đã yêu nàng tha thiết, hai người
thề non, hẹn biển, đi chơi nhiều chỗ, nhiều nơi… An cũng thấy lại cảnh hai
người ướt sũng dưới cơn mưa, trong căn nhà hoang leo lét ánh củi lửa, nàng hiến
dâng chẳng chút so đo.
Ngược dòng ký ức, An thấy lại buổi
ban đầu chiếc tàu nhảy sóng, lắc lư. Dưới biển sóng cuồng nổi loạn, trên trời
sét đánh ầm ầm. Ánh sáng vàng cam đụng nhau nổ chát chúa. Thình lình chiếc tàu
bị gãy làm đôi, người con gái văng ra xa, chìm vào biển đêm đen nghịt. An hốt
hoảng kêu lên: “Quân, Quân! Em đâu rồi Quân?”.
Dần dần An nhớ
lại tất cả, không thiếu chi tiết nào. Chàng nhớ mình có người yêu tên Quân,
nàng là sinh viên trường sư phạm Vĩnh Long. Mùa nầy là mùa hè, có lẽ Quân đã
trở về An thới rồi. Nhất là tấm hình và chữ ký của Quân phía sau, là bằng chứng
hùng hồn nhất, cho chàng biết rằng đây là sự thật, chàng có người yêu ở đảo nên
đã thuyết phục được bà Bình. Chớ thoạt đầu, bà cứ ngỡ rằng An chưa hết bệnh,
còn trong trạng thái nửa vời… khó tin lắm! Nhưng cuối cùng bà quyết định cùng
An đi một chuyến ra An Thới xem sao.
*
* *
Đúng năm giờ
sáng thì tàu đã cập bến, An đưa mẹ vào tiệm cà phê uống ly sữa nóng rồi vội
vàng đưa bà đến nhà Quân. Trời còn nhá nhem, đường sá chưa sáng tỏ, nên bà Bình
phải bước chậm chậm qua mấy cục gạch nơi cái giếng lầy lội nước. An nhớ lại
ngày xưa chàng đã đứng đợi Quân nơi nầy, khi trông thấy chàng Quân cười tươi
tắn, chân bước nhanh qua mấy viên gạch kia. Con đường dẫn tới nhà Quân hôm nay
sao dài lê thê, mà bước chân của bà Bình thì quá ngắn! An nôn nóng, sốt ruột,
cuối cùng thì ngôi nhà cũng hiện ra…
An bước vô sân nhà Quân, con chó
vàng chạy lại ngoe ngoẩy cái đuôi, tỏ vẻ mừng vui. Nó cứ lấn quấn dưới chân
chàng, khịt khịt cái mũi ươn ướt. An bước lên
bực thềm, đưa tay vỗ nhẹ vào cánh cửa, miệng gọi nho nhỏ:
- Quân, Quân! mở cửa cho anh, Quân!
An không dám gọi lớn vì biết hàng
xóm còn đang yên giấc, bà Bình thấy thế liền nói:
- Chắc cô Quân
còn ngủ say, con gọi lớn hơn coi xem sao!
An cất tiếng gọi to, tay vỗ mạnh lên
cánh cửa:
- Quân, mở cửa!
Anh An đây! Mở cửa cho anh đi em…
Thằng bé Khôi từ
giữa khuya đưa Quân đi sanh, rồi trở về nhà tiếp tục ngủ một giấc cho tới bây
giờ. Khi nghe có tiếng người gõ cửa, nó tưởng mình đang nằm mơ, mắt vẫn còn
nhắm, nó định ngủ tiếp. Lại nghe tiếng đập cửa rầm rầm, thằng nhỏ ngồi bật dậy,
chân chưa mang dép, bước thẳng lên nhà trên. Nó tưởng ông Hai về, mắt nhắm, mắt
mở, đẩy cánh cửa ra. Trời còn tối mờ mờ, nó thấy An đứng sững đó, gương mặt
không rõ nét thằng nhỏ hoảng vía, bỏ chạy kêu, la thất thanh:
- Ma! Ma! Lạy Chúa tôi! Ma, ma!
Vừa kêu, vừa khóc, nó điếng hồn chạy
tuốt nhà sau, lấy cái mền trùm kín từ đầu xuống chân. Ngồi run bần bật ở một
góc giường… An thấy hành động của thằng nhỏ cũng phì cười, chàng nói với bà
Bình:
- Chắc nó tưởng con chết rồi hiện về
nên nó sợ đấy! Thôi, me vào nhà đi, để con xuống hỏi chuyện nó. Lạ quá, sao
chẳng thấy Quân và bác đâu cả?
Cây đèn bão hồi khuya đưa Quân đi
sanh vẫn còn cháy leo lét, đặt trên bàn ăn tại nhà bếp. An bước tới chỗ thằng
Khôi, qua lớp mền, chàng nghe tiếng nó đọc kinh luôn miệng, tay làm dấu Thánh
giá liên hồi. An tốc mền ra, nắm tay thằng bé, cất giọng nhẹ nhàng:
- Mở mắt ra, đừng sợ! Anh đây mà,
Anh không có chết, mở mắt ra đi em.
An lắc lắc cánh tay thằng nhỏ, cố để
nó hoàn hồn, cho nó tin rằng chàng là người bằng xương, bằng thịt đang đứng
trước mặt nó.
- Khôi! mở mắt nhìn anh đi! Anh còn
sống mà! Bác đâu? Chị Quân em đâu?
Bà Bình cũng vừa xuống tới nhà bếp,
liền lên tiếng:
- Cháu đừng sợ nữa, có bà đây mà! Bà
là mẹ của An đấy. Bây giờ cháu bình tĩnh, hãy mở mắt ra đi, nói cho bà biết cô
Quân đâu?
Thằng Khôi thu hết can đảm, từ từ mở
he hé cặp mắt ra nhìn. Nó nhìn bà Bình, nó thấy bà cười, rồi nó nhìn qua An, nó
cũng thấy An cười. An xoa đầu thằng bé:
- Đấy, em thấy không? Anh An của em
đây mà, Chị Quân đâu? Nói anh biết nhanh lên!
Thằng nhỏ bây giờ tỉnh táo, hết sợ,
trả lời gọn gàng:
- Dạ, chị Quân đi sanh em bé rồi!
Hồi tối đó…
An thoáng giật mình - “Quân sinh
con, Chẳng lẽ con của nàng với mình? Hay là Quân lấy chồng khác? Không thể nào
như thế được! Mình bị tai nạn mới hơn nửa năm thôi mà!” chàng hỏi lại thằng
nhỏ:
- Sao! Em bảo sao? Chị Quân đi sinh
em bé hở? Ở đâu, Làm ơn đưa anh đến đấy, mau lên!
* * *
Trời vừa hừng sáng, ba người đi
nhanh tới nhà bảo sanh Nguyên Đức. Bà Bình lặng lẽ theo con mà trong lòng đầy
nỗi hoang mang, thắc mắc, bà có chung ý nghĩ như An “Quân đã sinh con! Chẳng biết đây có phải là núm ruột của An
không nữa?”, vì bà đâu biết An và Quân đã có tình trao trong đêm mưa gió ấy…
Quân được đưa ra nằm phòng ngoài,
bên cạnh là đứa con đỏ hỏn, em bé quấn trong chiếc khăn bông trắng tinh. Sau
cơn sinh khó, Quân mất sức khá nhiều, cơ thể nàng rã rời, mệt mỏi. Nàng chỉ
muốn ngủ một giấc dài để lấy lại sức. Ông Hai biết điều đó, nên ông đến thăm
con giây lát và để nhìn thấy đứa cháu ngoại yêu quý của mình, ông ân cần dặn dò
Quân:
- Con hãy ráng ngủ một giấc cho
khỏe, bây giờ ba về nhà, nhờ cô Năm nấu nồi
súp, trưa ba mang vô cho con ăn.
Quân nhìn ông,
nhẹ gật đầu, lòng rưng rưng niềm cảm xúc. Sinh nở không chồng bên cạnh, tất cả
phải đành nhờ cậy nơi người cha. Giọt nước mắt ứa ra, bất giác nàng thầm gọi-
“An ơi! An ơi! Có biết em đang đau khổ lắm không, An ơi?” Dòng lệ tủi buồn lăn
dài trên má, Quân nghe thương nhớ An vô cùng. Nàng nhìn xuống mặt con để tìm
lại nét hao hao của chàng hầu vơi đi sự nhớ nhung sầu khổ… Lúc sinh đẻ, người
đàn bà thường hay nhạy cảm dễ mủi lòng, dễ tủi phận. Nhất là ở trong hoàn cảnh
như vầy! Quân lại trách ông Trời- “Trời ơi! Sao không để con điên luôn cho con
tỉnh lại làm gì mà nghe đau xót trăm chiều,
tái tê ngàn nỗi!..” Nàng thấm thía trong nỗi cô
đơn, âm dương cách biệt với người mình yêu hơn bao giờ hết. Biển kia vẫn còn,
rừng xanh chưa trụi lá mà lời thề hẹn năm xưa đã trở thành sương khói mông
lung. Sao An nỡ bỏ mẹ con nàng bơ vơ, côi cút ở cõi thế gian. Càng nghĩ, Quân
càng thấy con tim mình đau nhói. Nàng lại trách ông Tơ bà Nguyệt xe chi mối
duyên tình hờ hững để sợi chỉ hồng phải đứt đoạn dở dang. Kiếp nầy coi như đã
hết, chỉ còn gặp lại An trong giấc mộng mà thôi!...
Ông
Hai vừa ra khỏi nhà bảo sanh một đỗi, thì đã thấy ba bóng người thấp thoáng đi
dưới con đường kia. Một già, một trẻ và một thanh niên, ông chẳng màng để ý, cứ
bước đều đều. Hơn nữa mắt mũi kèm nhèm, không nhìn rõ tận xa, ông cứ lầm lũi
bước. Mãi đến khi nghe tiếng thằng Khôi gọi:
-
Cậu Hai, cậu Hai! Chú An nè! Có bà nữa!
Ông lại nghe tiếng thằng Khôi nói
tiếp:
- Chú An chưa chết, chú An đến thăm
chị Quân.
Hai chân ông như chôn chặt giữa lộ,
hai mắt ông mở to nhìn về phía trước. Nhìn vào gương mặt người thanh niên mà
thằng Khôi gọi là chú An. Ông như á khẩu, không nói được lời nào. An chạy nhanh
lại, ôm chầm lấy ông, nắm bàn tay xương xẩu, bóp chặt, nghẹn ngào xúc động:
- Thưa bác, cháu đây! Cháu vẫn còn
sống bác ạ! em Quân đâu? Xin bác cho cháu gặp em Quân.
Ông
Hai mừng đến chảy nước mắt:
- Trời ơi..cậu An, cậu còn sống
thiệt sao? Con Quân hết khổ rồi, con Quân sẽ vui mừng lắm!
An buông ông ra trịnh trọng giới
thiệu:
- Thưa bác, đây là me của cháu.
Đọan chàng quay sang bà Bình:
- Thưa me, bác đây là ba của Quân.
Bà Bình nghiêng người:
- Dạ, xin kính chào ông anh.
Ông Hai đáp lễ:
- Dạ không dám, xin chào bà ạ!
Ông Hai, bà Bình gặp nhau bất ngờ
giữa đường, giữa phố nên chào hỏi nhau qua loa, lấy lệ, bà Bình sốt ruột vì
chuyện sinh con của Quân nên bà đi thẳng vào vấn đề để tìm hiểu thật sự đứa bé
là con cháu nhà ai? Bà khéo léo lên tiếng:
- Dạ thưa ông
anh, chúng ta sẽ bàn nhau về chuyện của bọn trẻ. Thôi, bây giờ nhờ ông anh đưa
chúng tôi đến thăm cô Quân đi! Cổ sinh trai hay gái ông nhỉ? Đứa bé giống ai,
thưa ông?
Ông Hai sung sướng, hớn hở ra mặt:
- Được, được! Gần đây thôi, để tôi
đưa bà và cậu An đi…Cháu sinh con trai bà ạ! Gương mặt giống cậu An lắm. Bà và
cậu An thấy sẽ thương liền đó!
An nghe đứa bé
là con của mình, chàng vui sướng reo lên:
- Con được làm
cha rồi me ơi! Mình đi nhanh lên để gặp cu tý…
Bà Bình cũng vui lây, bà tươi cười
mắng yêu con:
- Bố mầy! Thế là me cũng được làm bà
nội rồi!
Thằng Khôi chen vô:
- Cậu Hai cũng được làm ông ngoại
nữa…
Bốn người cùng cười, chia xẻ niềm
vui bất ngờ tương ngộ. Dù chưa gặp mặt con trẻ, nhưng
An và bà Bình cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm. Sự lo lắng, hoài nghi như có cánh
đã bay đi mất…
Họ đến nhà bảo sanh, ông Hai dẫn đường đi
trước, ngang qua khỏi phòng đợi, ông đẩy thêm một cánh cửa nữa là lọt vào phòng
của sản phụ. Căn phòng vắng lặng im lìm. Ba giường
thẳng hàng, hai giường trống, Quân nằm tận giường trong, nàng hình như đang
ngủ. Ánh sáng lờ mờ đủ cho An nhìn thấy gương mặt hốc hác, tiều tụy của nàng,
An đau lòng lắm!
Ông Hai vừa đi vừa nói lớn cố để báo
tin cho con:
- Cậu An đây nè con! Cậu An còn sống
Quân ơi…
Trong lúc đó An chạy nhanh đến bên giường.
Quân đang thiu thỉu ngủ, trong cơn mê chập chờn nàng nghe tiếng được, tiếng
không, chưa kịp mở mắt, Quân cảm thấy như có ai nắm lấy bàn tay mình. Bàn tay
thật ấm áp, thân quen. Bàn tay ấy mấy giờ trước đã đưa nàng qua con biển lớn.
Quân mở mắt ra, nhưng cứ tưởng mình còn đang
nằm mộng “Gương mặt An đây mà! Hình vóc An đây mà! Có phải thật không? Hay mình
đã chết rồi, đang sum hợp cùng An ở thế giới bên kia!”…
An bóp nhẹ tay
Quân, dằn cơn xúc động, chàng nói nhanh:
- Không phải là
mơ đâu em! Anh vẫn còn sống, thực sự anh đang ở bên em và con đấy…Chuyện dài
dòng lắm từ từ anh kể…
Quân khóc òa, nàng không thể tin vào
cặp mắt của mình, giọt nước mắt hạnh phúc tuôn đầm đìa, nàng nghiêng người nắm
chặt bàn tay An kêu lên:
- Trời ơi anh
thật rồi, anh còn sống đây mà! Con mình đã có cha…em vui mừng lắm, anh đừng rời xa em
nữa nghe anh!
An lấy khăn lau nước mắt, rồi ôm đôi
vai gầy guộc của Quân, chàng âu yếm nói:
- Được, được! Anh không xa em và con
nữa đâu! Hãy tin anh đi! Hãy giữ gìn sức khỏe, đừng khóc nữa em!
Đoạn chàng hướng mắt sang bà Bình:
- Có me đến thăm em và con nữa đấy!
Quân từ nãy giờ quá xúc động, nàng
để hết tâm tư vào sự xuất hiện bất ngờ của An.
Niềm vui không phải là tiếng cười, mà là những giọt
nước mắt yêu thương. Khóc cho sự mầu nhiệm của đời, trải qua bao hoạn nạn tai
ương nàng đã tìm lại được cái phân nửa của mình. An là lẽ sống, là chiếc phao
cứu độ, là con đò thời gian chở nàng về với chuỗi ngày êm đềm, hạnh phúc. Bởi
thế nàng đã quên hết mọi việc chung quanh nên khi nghe có bà Bình, nàng
ràn rụa nước mắt định ngồi dậy chào bà Bình. Bà xua tay ra dấu bảo nàng hãy nằm
yên đó, bà đưa đứa cháu cho An, bước tới bên Quân nhẹ giọng dỗ dành, an ủi:
- Con dâu của mẹ
ngoan lắm! Thôi đừng khóc nữa con! Mới sinh khóc nhiều không nên. Mẹ biết con
chịu nhiều đau khổ, nhiều thiệt thòi lắm! nhưng mọi chuyện đã qua. Chúng ta làm
lại từ đầu trong yêu thương, trong hạnh phúc nghe con…
Ông Hai đứng
đó, lòng tràn ngập niềm vui: “Chuyện như
thần thoại, như hoang đường! Người chết sống lại. Không phải…Tin đồn thất
thiệt! Biến cố xảy đến dồn dập, Quân mang thai, Quân điên loạn… Công điện gởi
về báo tin sai lạc, nhầm lẫn với một người Trung úy khác có cùng chung tên họ ở
Giang Đoàn, khi đi tuần trong sông bị Việt Cộng bắn trúng mấy quả. Vị sĩ quan
nọ bị thương nặng được chở tới Quân Y Viện Cần Thơ, cùng lúc An vừa chuyển về
Sàigòn. Chẳng bao lâu vị sĩ quan ấy đã qua đời, còn phần An khi tỉnh lại chàng
đã mất ký ức. Xếp của An, đại úy Xuân lại đổi đi nơi khác liền sau đó nên mọi
tin tức đều bị cắt đứt…Tưởng mất tất cả, nào ngờ bây giờ người cũ trở về mà lại
có thêm người mới nữa, đó là đứa cháu ngoại yêu quý của ông”.
An ngồi bên mé giường, ôm con vào
lòng ngắm nghía không biết chán. Gương mặt thiên thần ngủ vùi trong chăn ấm.
Thằng bé Khôi đứng sát cứ mân mê bàn tay bé xíu của cháu, nó vô tư phê bình:
-
Không giống chị Quân chút nào hết! Nhưng không sao, giống chú An cũng đẹp trai
lắm rồi…
An sung sướng, lòng rộn lên niềm
vui, chàng đưa tay sờ lên mặt con, làn da đỏ hồng mềm mại. Gương mặt giống
chàng thật, chẳng giống Quân chút nào cả…
An hôn con thì thầm nói:
- Con của bố, con của bố ngoan lắm!
Đứa bé cứ say sưa ngủ vùi trong vòng
tay ấm áp của cha. An quay qua nắm lấy bàn tay búp măng của Quân đưa lên môi
hôn, nhìn sâu vào mắt nàng, nói những lời tình nghĩa yêu thương:
- Quân, anh cám ơn em đã sinh cho
anh một đứa con trai thật kháu khỉnh, thật giống anh…
Quân bây giờ mới sống trong phút
giây hiện thực, nàng thỏ thẻ:
- Không phải mình em sinh con đâu!
Cũng có anh giúp sức sinh con nữa đó!
Rồi nàng kể lại, trong giấc mơ đã
thấy An đưa nàng sang bờ biển bên kia là lúc em bé lọt lòng, cũng là lúc An và
bà Bình qua con biển lớn để gặp lại nàng.
Sau khi nghe xong câu
chuyện, An tinh nghịch trêu ghẹo Quân thêm:
- Thế thì lần sau em phải “Đi biển
một mình” và phải sinh cho anh một nàng công chúa thật dễ thương, thật giống em
đấy nhé!
Quân ngượng ngùng, mắc cở cười trách
yêu:
- Cái anh nầy, cái anh nầy hay nói
bậy!...
Mọi người góp
thêm tiếng cười trong niềm vui trùng phùng tương hợp.
Bao nhiêu sóng to, gió lớn, biển cả mênh mông, vượt cạn, vượt sâu họ đều vượt
qua. Ngày tháng trước mặt là đại dương hạnh phúc, mặc cho người sĩ quan hải
quân lèo lái con thuyền tình của mình về tới bến bờ yêu thương vĩnh cửu.
Tiếng hát của ca sĩ Băng
Châu vang lên từ tiệm cà phê bên kia đường trong ca khúc “Qua Cơn Mê” thật đầm ấm, thật nồng nàn… “Một mai qua cơn mê, xa cuộc đời bềnh bồng, anh lại về bên em. Ngày gió mưa không còn, nên đường dài thật dài, ta mặc tình rong
chơi..” Âm thanh réo rắt
thiết tha như tiếng nhạc lòng trỗi nhịp. Quân chớp mắt nhìn qua khung cửa sổ,
ngoài biển xa có đôi cánh hải âu bay vào trời rộng dưới ánh nắng chan hòa của
buổi sớm mai. Mang theo giấc mơ của nàng đi
vào cõi muôn trùng của kiếp nhân sinh.
Cuộc đời như giấc mộng con
Thực hư, hư thực vẫn còn chưa
phân
Sá gì câu
chuyện phù
vân
Hợp tan, tan
hợp cũng ngần ấy thôi
Hoa
Hướng Dương
San
Jose, California Hoa Kỳ
Viết xong đầu thu
năm 2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét