Dương Đông là
một thị trấn có cơ cấu hành chánh quy mô, nằm về hướng tây bắc của hải đảo Phú
Quốc, dân cư đông đúc hơn An Thới, nhưng đời sống rất hiền hòa, bình lặng. Phố
xá sầm uất, lớp lang, thứ tự, đường rộng thênh thang, nối ngang, nối dọc. Đường
nào cũng sạch, cũng xinh, cũng hữu tình, dễ dàng vương vấn lòng người sau một
lần ghé đến.
An
chở Quân trên chiếc Hon-Đa chạy dọc theo bờ biển, con đường ngoằn ngoèo, thoai
thoải, lúc lên cao, lúc xuống thấp. Quân ôm chặt bụng An, mấy lần suýt ngã vì
xe cán lên những cục đá núi nằm chôn sâu ở giữa đường, An cố gắng tránh né
nhưng không tài nào lách khỏi hết được.
Con
đường dọc bờ biển nầy mới được khai mở từ đầu thập niên 1970. Trước đó nhiều
năm, xe đò của ông năm Mành chở khách trên tuyến đường từ Dương Đông qua Hàm
Ninh rồi thẳng tới An Thới. Xe đi đường trong, ngang qua Cầu Sấu rồi xuống chợ
Cây Dừa ( An Thới ngày nay).
Cuộc
chiến Quốc Cộng càng ngày càng leo thang, nên từ đó con đường nầy đã bị đóng
lại, người dân lên xuống chỉ còn nước đi đường biển bằng ghe, tàu hoặc đi đường
bộ bằng xe đạp hay xe gắn máy mà thôi.
Suốt
đoạn đường An cứ trầm trồ khu rừng mai vàng rực rỡ đang nở rộ đón xuân. Rừng
mai nầy nằm cách mũi Tàu Rủ vài ba cây số, phong cảnh rất ngoạn mục nên thơ,
con đường mòn đất đỏ nhỏ nhỏ, cong cong. Bên dưới là biển nước mênh mông, xanh
ngát một màu, hàng dừa nghiêng bóng nằm dọc theo bờ cát trắng phau. Thảm hoa
tím hoang dại trải dài ra tận mé đường. Bên bìa rừng nhiều loài hoa khoe sắc
thắm trong nắng sớm dịu hiền, xa hơn nữa là triền núi, sườn đồi với hoa trái
cây rừng như cù lần, sim tím, sơn trà vàng mọng. Đem kết hợp lại quả là một bức
tranh thiên nhiên toàn mỹ.
Trời
trong thưa nắng, mây trắng lững lờ, gió xuân vi vu trỗi điệu, sóng biển rì rào
tạo thành một khúc nhạc êm đềm thanh thoát. Hai người say sưa nhìn ngắm, đê mê
trước phong cảnh đậm tình của ngày tháng đầu xuân.
An ngừng xe lại trước đồn lính Địa phương quân và
tặng mấy anh lính xa nhà vài bao thuốc lá, để cảm ơn sự hy sinh và chia xẻ nỗi
thiếu vắng không khí gia đình trong những ngày đầu năm.
Xe qua khỏi cây cầu nhỏ rồi bắt đầu đi sâu vào
hướng núi, khu vực nầy thuộc ấp Bà Phong, gần xóm Cửa Lấp, dân chúng sống rải
rác nên thỉnh thoảng cũng có xe qua lại. An chạy một đoạn khá xa, qua thêm cây
cầu lớn. Xe lại chạy ngược ra hướng biền gặp ngã ba, Quân nói:
-Nếu rẽ trái là
thẳng xuống vườn dừa Cù Chin. Anh cứ ôm theo mé phải qua khỏi cây sim trà là
sắp tới Dương Đông rồi đó!
Xe đều đều lăn bánh trên dốc Bà Kèo, một
vùng biển trời bao la trước mặt, An nhấn ga sang số cho xe lên dốc từ từ. Đồi
Nguyễn Trung Trực hiện ra, nơi đây là độ cao gần nhất của
thị trấn Dương Đông. Tính ra Dương Đông cách An Thới chưa tới ba mươi cây số, mà
Quân và An phải mất gần hai giờ đồng hồ mới đến nơi...
Hồi thời Pháp thuộc, nơi nầy là đồn bót của bọn
thực dân (Cót Tu-Ma). Sau khi trao trả chính quyền cho Tổng Thống Ngô Đình
Diệm, chính phủ ta cũng dùng nơi nầy làm công sự phòng thủ. Nhưng bây giờ chỉ
còn tàn tích của một thời xa xưa hoang phế.
Bên
kia con đường, giữa lưng chừng dốc bãi, một tượng người đàn ông diện mạo Âu
Châu mặt hướng về trời Tây, mang nặng nỗi sầu cố quốc.
An
giảm tốc độ, cho xe từ từ xuống dốc. Mũi chàng vừa ngửi phải mùi vị nồng nồng, gây
gây, An hỏi Quân:
-
Quái, mùi gì lạ vậy em?
Quân
rành rẽ, nhanh nhẹn trả lời:
-
Mùi nước mắm đó anh, ở đây nhiều nhà sản xuất nước mắm lắm. Danh tiếng như Hồng
Đại, Sáng Tươi, Huỳnh Thành Tựu và còn nhiều nữa, nên không khí Dương Đông sặc
mùi nước mắm. Mới đến anh ngửi thấy mùi khó chịu, nhưng chốc lát sẽ quen ngay…
Xe đổ dốc xuống đường Chùa, băng ngang ngôi Cổ Tự
Sùng Hưng. Bên kia con lộ có hồ sen lớn, nhưng chỉ thấy lưa thưa vài đóa sen
hồng nhô lên khỏi làn nước bạc, ngửa mặt nhìn trời khoe sắc, khoe hương. Trong
khuôn viên chùa, cách sân trước khá xa, một ngôi nhà sàn xây bằng xi măng,
chung quanh trống trải. Trên giàn cao khoảng hai thước là chỗ dùng để đặt các
cỗ đụn, cũng là nơi làm sân khấu để diễn kịch của gia đình Phật tử địa phương.
Cứ mỗi năm vào tháng bảy, ngày xá tội vong nhân, cúng thí cô hồn, đồng thời
cũng là ngày Lễ Vu Lan mùa báo hiếu. Ngoài việc đi chùa, cầu an, cầu siêu cho
các bậc hiền mẫu, dù đã mất hay còn đang hiện tiền. Quân còn nhớ có lần tham dự
một buổi cúng cuối tháng, nhà chùa cũng tổ chức một buổi xô giàn, đậm nét tâm
linh, vui nhộn nhưng không kém phần long trọng và nhiều ý nghĩa. Sau những nghi
thức cúng kiếng, chiêu hồn, âm nhạc cổ truyền đưa các tiếng trống, tiếng kèn,
tiếng chuông ngân lên báo hiệu. Những đụn bánh nhỏ, lớn đủ màu lần lượt xô
xuống giàn cao. Nào là bánh quy, bánh ít, bánh bò,bánh nếp, với nhiều màu sắc,
kết thành hình Phật Bà, hoa sen, rồng, phụng và cá vàng thật vô cùng đẹp mắt.
Người đứng đông nghẹt dưới giàn, trẻ con, trai gái
trong tư thế sẵn sàng chụp giựt. Nhất là các cô cậu choai choai mới lớn, rất
hào hứng, rất chộn rộn. Tiếng la hét, cười nói, trêu ghẹo náo nhiệt vang động
cả sân chùa.
Từng ổ đụn xô xuống, từng vai người kê vào vác đi,
đám con nít nhào vô, nhảy lên chụp lấy. Cái nắm trong tay, cái rơi xuống đất
đạp lên chẹp nhẹp. Người dẫm lên người, quang cảnh thật hỗn độn, nhưng hào hứng
và vui nhộn.
Chắc chắn ở cõi vô hình cũng có nhiều chúng
sinh tranh giành với nhau dữ dội, không khác gì các người sống đang tranh giành
trong mùa xá tội vong nhân. Mỗi phong tục nói lên nét văn hóa đặc thù của mỗi
địa phương, là tinh thần nhân bản, là truyền thống bao đời, là tinh hoa của người sống muốn gởi đến người chết trong ý nghĩa
nào đó...
Ngày
tháng bảy đã đi qua, hôm nay là mùa xuân, gốc mai già cằn cỗi, điểm tô những
cánh vàng rời rạc, chen lẫn giữa những chiếc lá non xanh mơn mởn. Hai con kỳ
lân bằng đá ngồi chễm chệ trước cổng chùa, nay đã loang lở màu sơn.. Lưa thưa
năm ba cụ già tay quàng hương quả đến cúng Phật trong những ngày đầu năm, tạo
cho quang cảnh ngôi chùa càng tăng thêm phần thanh tịnh, trang nghiêm.
Bầu trời cao và trong xanh, ánh nắng
chói chang làm đôi má Quân đỏ hồng, trên trán lấm tấm mồ hôi. Tiếng máy chạy ì
ầm của hãng làm nước đá khiến Quân nghe thèm một ly chanh đường, nàng đưa khăn
tay lau lên trán mình và trán An rồi nói:
- Ngã Năm đằng trước, mình ghé
vào quán nước tìm cái gì uống cho đỡ khát đi anh.
- Đồng ý, anh cũng khát lắm
rồi, quái trời nóng thật.
Ngã Năm là giao điểm của các ngõ đường ra vào
thị trấn Dương Đông. Ngả qua Hàm Ninh, ngả về phố chợ, ngả xuống bờ sông, ngả
ra Dinh Cậu, và ngả lên Xóm Chùa. Năm ngả nầy tiếp nối ngang dọc, hoặc rẽ chia
thêm nhiều con đường lớn nhỏ khác nhau... Thị trấn Dương Đông là trung tâm, là
trái tim dung chứa lưu lượng huyết cầu đời sống, chuyển tải đến các xã khác như
Cửa Cạn, Hàm Ninh, Dương Tơ và An Thới. Ngoài năm xã chính nêu trên, hải đảo
Phú Quốc còn có thôn ấp, xóm làng rải rác khắp nơi trên vùng đất nổi nầy. Mỗi
nơi có vài trung đội Đia phương quân trú đóng, để bảo vệ an ninh. Điểm đặc biệt
là toàn đảo có tới 99 ngọn núi, đồi. Rừng già, cây cao, hang hốc đều nằm ở phía
bắc và 66 hòn lớn, nhỏ hầu hết ở phía nam.
An dựng xe bên lề đường, gần các
sòng bầu cua, lũ con nít đang say mê theo dõi ăn, thua, tiếng cười vui hí hửng khi được trúng tiền, cũng có em gương mặt tiu nghỉu
khi thua hết cả bao lì xì. Bên kia góc đường các sòng bài ba lá được người lớn
chiếu cố triệt để, kẻ đứng, người ngồi, chen chúc trong tiếng vỗ tay, tiếng
cười nói ồn ào vui nhộn, tiếng la ó cãi cọ hòa trong âm thanh của hột xí ngầu
nằm chật chội trong tô sành kêu lên rộn ràng, nhịp nhàng theo cánh tay lắc nhà
nghề của bác lắc tài xỉu, tất cả tạo nên một khung cảnh thật là huyên náo, vui
tươi, không khí chan hòa hương vị ngày xuân. Mỗi nhà, mỗi cửa tiệm đều treo cờ
để ăn mừng ba ngày Tết. Những lá cờ vàng ba sọc đỏ rực rỡ tung bay trong gió
xuân hiền hòa như lòng người dân của thị trấn.
Người đàn bà trung niên đon đả chạy
ra chào khách, khi vừa trông thấy An và Quân:
- Chúc mừng năm mới, Cô cậu từ An
Thới lên hả? nóng quá, uống đá chanh nha!
Bà
thật tự nhiên, cởi mở. An và Quân gật đầu:
- Vâng nhờ dì cho hai ly đá chanh!
Quân nói thêm:
-Tết ở đây vui quá nhỉ? Có mấy sòng
bạc kia thì nhộn nhịp hẳn lên.
Bà chủ quay vô, năm phút sau mang ra
hai ly đá chanh. Những cục đá nhỏ trong suốt nằm trong ly chanh đường mang hơi
lạnh thấm vào cổ họng từ từ đưa xuống tận bao tử An, chàng uống một hơi cạn,
thở phì một cái đoạn nói:
- Trời nắng quá, uống ly nầy vô đã
khát thật!
Quân ân cần săn sóc:
- Anh dùng thêm không?
- Đủ rồi em, này nhà bạn em ở đâu?
Quân nhỏ nhẹ từ tốn:
- Nghỉ một lát, rồi mình đi tiếp,
cho anh thăm trung tâm điểm của thị trấn trước, sau đó mới ghé Dung, chớ nếu
ghé nó trước thì mình sẽ bị kẹt luôn ...
Chợt một ý nghĩ ngộ nghĩnh lóe lên
trong đầu An. Chàng nắm tay Quân kéo ra sòng bầu cua trước quán nước:
- Này, thử thời
vận đầu năm, em muốn đặt con gì nào?
Quân thấy ngại ngại kỳ kỳ nàng giữ
tay An lại:
- Kỳ lắm anh à, mình khách lạ lại là
người lớn nữa, bọn trẻ nó chơi mình chen vô quê lắm.
An cãi bướng:
- Cũng có mấy cô mấy cậu chơi đó,
thử thời vận đầu năm coi hên không mà!
An lại kéo Quân tới sòng khác có
người lớn chơi, chàng móc trong túi ra tờ một trăm.
- Đặt một lần
thôi, ăn thua gì cũng được, rồi, em chọn gì nào?
Quân nhìn xuống bàn bầu cua, cái
hình ảnh hấp dẫn nhất từ lúc nàng còn bé vẫn là trái bầu màu đỏ chiến thắng,
phần trên cái eo có cột chiếc nơ xinh xắn. Quân nói:
- Được, em đặt bầu.
An thả tờ giấy một trăm xuống ngay
trên trái bầu đỏ ửng, người làm cái hô to:
- Xong chưa? Lấy tay ra hết nha,
khui nè!
Anh mở nắp đậy, Quân vui sướng reo
lên:
- Ba bầu, ba bầu, trúng rồi anh An,
mình trúng rồi...
An và Quân nắm
tay nhau, nhảy tưng tưng như đứa con nít.
Người làm cái
lấy ba tờ trăm ra chung cho An, An cười thích thú, choàng tay lên vai Quân đưa
nàng ra xe và chế giễu:
- Chà, đầu năm hên thật, đầu năm em
trúng ba bầu, chắc cuối năm em cũng trúng bầu luôn…
Quân thẹn đỏ cả mặt, nàng đấm thình
thịch lên lưng An, An cười khoái chí, chiếc xe lao tới, Quân ôm chặt người yêu
hơn vì sợ bị ngã.
Đường sá rộng rãi, nhà cửa khang
trang, lối kiến trúc thẩm mỹ và nề nếp hơn nhiều so với An Thới. Xe chạy ngang
qua Tiểu Khu Phú Quốc rồi tới góc ngã tư ngay tiệm sách Liên Quan (thân nhân
của thầy Đắc), Quân chỉ về trước mặt:
- Nhà lồng chợ đằng kia, trong ấy có
quán Cù Đe nổi tiếng lắm đó, ông nấu ngon mà lại vui tính nữa. Mỗi buổi sáng
nhóm chợ, các món ăn được bày bán trong nhà lồng, còn các thứ hàng tươi như rau
cải, trái cây được bày bán chung quanh ngoài nhà lồng chợ.
Quân chỉ tay cho An quẹo phải, chiếc
xe chạy thiệt chậm, bóng nắng không còn, họ đang ở trong dãy nhà lồng chợ vải
và các cửa hiệu tạp hóa, mái ngói che kín không thấy được ánh sáng mặt trời,
các cửa hiệu đều nghỉ để ăn Tết, ngoài trừ những sòng bài và bầu cua đặt khắp
đó đây kéo dài xuống con đường phố chánh là đường Nguyễn Trung Trực.
Hai dãy phố cờ
xí rợp trời, người đi đông đúc, tiếng pháo nổ đì đùng, tiếng trống múa lân vang
dội, tiếng cười nói nhộn nhịp cả con đường, người Hoa kiều cư trú nơi này đã
nhiều thế hệ, nhưng tập tục của họ vẫn còn, vẫn mời các đoàn lân về múa trong
những ngày xuân để lấy hên đầu năm, mùi hương thơm nồng của thuốc pháo, mùi
nhang trầm ngào ngạt thoảng đưa, màu hồng xác pháo nằm vướng cả lối đi.
An cứ mãi xít xoa:
- Vui quá em nhỉ? Đã từ lâu rồi anh
không thấy quang cảnh và không khí Tết như thế này. Cũng là một phần đất trên
đảo mà sao có sự khác biệt quá lớn. Đời sống dân chúng ở đây rất là thong thả
và hiền hòa, bình lặng, còn An Thới thì ồn
ào, mọi sinh hoạt rất hấp tấp và bận rộn vô cùng.
- Cuộc sống của dân và lính nó khác
biệt nhau là ở chỗ đó.
Quân trả lời như một phân tích gia
chính hiệu.
Xe sắp sửa lên
dốc cầu Ngang, cây cầu bắc ngang dòng sông dấu hỏi, nối liền cuộc sống của người dân trên đảo
từ thế hệ này sang thế hệ khác. Cây cầu nầy đã được Tổng Thống Ngô Đình Diệm
cho xây lại khá kiên cố sau một lần ông ghé thăm hải đảo Phú Quốc. Bên kia cầu
là phi trường, cách chân cầu dọc bờ sông phía tay trái cỡ trăm thước là ngôi
chợ cá mới và nhà cửa của dân chúng cư ngụ. Bên nầy cầu cũng dọc bờ sông nhiều
tiệm quán bán đủ các thứ nhu yếu phẩm.
An sang số, xe từ từ lăn bánh trên cầu, bánh xe gập
ghềnh trên những miếng gỗ cũ lâu ngày đã hở, vì bị bung đinh, sứt ốc.
Xe đang lên tới
giữa cầu, bất chợt đầu bên kia có một chiếc xe nhà binh chạy tới, An phải nép
sát xe vào thành cầu, nhường cho chiếc xe GMC thẳng tiến, vì cầu hẹp chỉ một
chiều. Mỗi khi có xe lớn qua lại thì xe gắn máy, xe đạp và người đi bộ phải
đứng sát vào thành, mà trớ trêu thay, thành cầu chỉ là những thanh sắt to bắt
chéo lên nhau, để hở những khoảng trống lớn. Từ đây có thể nhìn xuống dưới
sông, khoảng cách mặt nước với thành cầu cao vời vợi, khiến Quân phải nhắm hai
mắt lại, gục đầu vào vai An, nàng nói:
- Ghê quá! Chóng mặt quá đi thôi, qua
khỏi cầu chưa anh?
An giữ tay lái cho an toàn, chàng thả xe xuống
dốc chầm chậm:
- Qua khỏi cầu rồi Quân! Nghĩ cũng
ớn thật. Không an toàn chút nào, nếu lơ đễnh là rớt xuống sông như chơi...
An đùa:
- Về kỳ nầy anh phải viết thư khiếu
nại với ông Quận Trưởng mới được! ... À mà sao lạ quá, dân chúng ở đây hiền
lành và dễ dãi thế?
- Đã bảo họ rất hiền lành và chất
phác lắm.
- Các nhà sản xuất nước mắm chắc có
đóng thuế, mà sao họ không yêu cầu để đời sống người dân trên đảo được tiện lợi
và bảo đảm an toàn hơn em nhỉ?...
Quân không trả lời câu hỏi của An,
nàng chỉ tay xuống hướng chợ cá:
- Con đường dọc bờ sông nầy dẫn tới
xóm Cồn đó anh. Mùa nầy là mùa cá bạc má, cứ chín mười giờ tối là ghe tàu về
bến, đèn đuốc sáng trưng. Nhiều người, nhiều nhóm đứng gỡ những con cá mắc lưới
ra, vui lắm anh à. Nhứt là những con cá tươi ngon béo ngậy, đem hấp cuốn bánh
tráng thì ăn hết sẩy.
- Anh đang đói bụng, nói mà nghe
phát thèm...
- Con Dung, nhà nó có ghe đánh cá,
chẳng biết hôm nay xuất hành chưa? Biết đâu, tối nay mình có dịp thưởng thức
món cá hấp dẫn nầy!
Gió mơn man thổi nhẹ, phi trường
hoang vắng đìu hiu không một bóng người. Nhà ga nhỏ bé im lìm trơ vơ giữa cánh
đồng ngập nắng.
Đường phi đạo từ mé biển kéo dài đến tận cuối
rừng tràm. Đám cỏ tranh lưa thưa chuyển mình trong gió, hai người dựng xe dưới
bóng mát nghiêng nghiêng của ngôi nhà ga mà ngắm cảnh hoang vu vắng vẻ. An như
nhận ra đường phi trường đã hết lối, chàng hỏi:
- Nhà Dung đâu?
- Đừng vội, tí nữa anh sẽ biết ngay!
Bây giờ mình quay xe trở lại.
Hai người lại đèo nhau lên xe. Quân
bóc múi quít đưa vào miệng An:
- Ăn cho thấm giọng đi anh!
Qua khỏi chùa Phước Thiện xe quẹo
phải vào con đường nhỏ, cát trắng ngà ngà, cách khoảng trăm mét, một ngôi nhà
sàn xinh xắn hiện ra. Bên cạnh là vườn đào lộn hột, trái chín vàng treo tòn
ten, những trái non nằm rời rạc bên cạnh những chiếc lá xanh đậm màu.
Một cô gái tóc ngắn, da trắng đang
đứng dưới gốc đào, đưa chiếc lồng tre lên hái những trái đào vàng bóng. Nghe
tiếng xe, cô gái quay lại nhận ra Quân, cô nàng mừng rỡ, reo vui...
Quân bảo An cho xe vào thẳng trong
sân. Quân nhảy phóc xuống xe, nhỏ Dung rối rít:
- Quỷ, mầy lên hồi nào, sao không
cho tao biết?
- Thì mới lên tới đó, cho mầy biết
trước mất hay.
Dung
ngó An, rồi nói nhỏ gì đó với Quân.
Quân phát lên vai bạn một cái đau
điếng. Nàng lôi Dung đến bên An:
- Đây, nhỏ Dung bạn em! Còn đây,
trung úy An, người mà tao thường nhắc.
An lịch sự nghiêng mình cúi chào:
- Hân hạnh được biết cô Dung.
- Dạ, không dám! Anh đi đường vẫn
khỏe chứ?
Quân hờn mát:
- Ê, mới gặp mà đã thiên vị rồi hén!
Hỏi thăm sức khỏe ảnh, mà sao không hỏi thăm sức khỏe tao?
- Mầy hả, khỏe như trâu đó, cần gì
phải hỏi.
- Chẳng lẽ An trông bệnh hoạn sao?
- Không phải, phép xã giao mà!
Dung
kề sát tai Quân nói nhỏ:
- Mầy lộn xộn, tao cuỗm luôn ảnh
đó...
Dung khoái chí cười nắc nẻ, Quân đấm lên vai
bạn:
- Mầy dám, mầy dám! Còn Quách Tĩnh
bỏ cho ai?
An thấy hai người nói chuyện tự nhiên
và bạo quá, chàng cười lắc đầu chịu thua.
Dung đưa An và Quân vào nhà. Ngôi
nhà sàn rộng rãi, mát mẻ. Lên hai bậc tam cấp, trước nhà là dãy sàn gỗ để ngồi
hóng mát. Bên trong, giữa nhà có bình mai vàng tươi, đặt trên chiếc bàn lớn cạnh
mâm bánh mứt, cùng mấy chai nước ngọt đủ màu đủ loại, như thấy cả mùa xuân đang
hiện diện nơi đây. Phía sau là bàn thờ với bộ lư đồng sáng bóng. Hai bên là hai
dĩa ngũ quả đơm thật kéo tay và đẹp mắt. Bên cạnh là chiếc đi văng, có khung
cửa sổ nhìn ra vườn đào rợp bóng. Góc trái là lối vào phòng ngủ. Phía phải đi
thẳng ra sau là khu vực nhà bếp và phòng tắm.
An cởi đôi giầy để bên ngoài nhà,
Quân đưa cho An chiếc khăn lau mặt, bảo chàng ra sau nhà lấy nước rửa mặt cho
khỏe người.
Dung lên tiếng vì nàng sợ An ngại:
- Anh An cứ tự nhiên rửa mặt, xong
rồi, Dung coi thứ gì ăn được dọn ra cho hai
người dùng, chắc đói lắm rồi?
Quân nói:
- Anh An và tao ăn phở lúc chín giờ
sáng, lội đèo, vượt núi, chắc tiêu hết rồi.
- Ủa, hai bác và mấy đứa nhỏ đâu sao
không thấy?
- Ba tao ổng đi xuống ghe rồi, chiều
nay xuất hành ra khơi, còn má thì dẫn tụi em qua nhà dì Hai. Còn chị Lệ đi chơi
với bạn rồi.
- Còn mầy, sao ngoan vậy, ở nhà một
mình?
Dung
trề môi khoe thành tích:
- Đừng tưởng bở! Đi từ sáng mới về
hơn nửa tiếng, định hái vài trái đào ăn, nghỉ ngơi một chút, chiều lại dông
tiếp. Nào ngờ đâu mầy tới đó!
Hai người vừa trò chuyện, vừa dọn
bánh tét, thịt kho cá bạc má ra bàn. An đã rửa mặt xong, chàng thấy người dễ
chịu, chàng cũng vào bếp xin việc làm.
Dung rất tự nhiên, đưa cho An con
dao lớn, nàng chỉ vào chiếc thùng gỗ nằm cạnh sau nhà, bảo An:
- Anh ra đó, mở nắp thùng, chặt cho
Dung một cục nước đá để ba anh em mình nhậu...
An cầm cây dao
bước xuống sàn nhà, mở nắp thùng. Một lớp trấu phủ lên khối nước đá to, An đưa
tay phủi lớp trấu qua một bên, để lộ khối đá trong suốt, hơi lạnh xông lên,
chàng chặt mấy dao mà nước đá vẫn chưa bể. Dung thấy thế, chạy vội lại vừa cười
vừa chặt một nhát. Miếng đá to bằng bàn tay tách ra. An cầm lên cười chữa thẹn
vì sự vụng về của mình:
- Cô Dung giỏi
thật! Chỉ cần một nhát mà đá vỡ rồi...
Quân trong nhà bếp nói vọng ra:
- Chứ ai như anh vậy, chỉ biết làm
lính thôi, chớ chẳng biết làm được gì cả!
An cãi lại:
-
Giỡn hoài, anh còn biết làm được nhiều thứ lắm chứ!
- Thứ gì?
- Thì chở em lên Dương Đông chơi
nầy!
- Chuyện đó dễ ẹt! ai làm chẳng
được…
Hai người
giỡn qua giỡn lại, Dung từ trong nhà đi ra:
- Thôi, thôi, trời chưa tối mà hai
người đã hát cải lương, hạ màn đi, vô ăn no rồi hát tiếp...
Dung
khui chai bia 33 rót vào ly An. Nàng quay sang hỏi Quân:
- Mầy uống gì? Nước cam, xá xị hay
bạc hà?
- Tao thích bạc hà, mình uống bạc hà
đi!...
- Ô Kê, có liền.
Dung ra bàn ngoài lấy chai bạc hà mở
nắp, rót chậm chậm vào ly Quân và ly mình. Màu nước xanh tươi mát, mùi thơm
ngan ngát dịu dàng. Viên đá nhỏ trong ly di động chuyển mình kêu rắc rắc, ngàn
hơi bọt nhỏ li ti đua nhau òa vỡ trong tiếng nổ lụp bụp vui tai.
Dung nâng ly mời An và Quân:
- Chúc anh chị
duyên thắm tình nồng, mãi mãi bên nhau...
An lịch sự đáp lễ:
- Chúng tôi cũng xin chúc cô Dung
luôn luôn trẻ đẹp, tương lai rực rỡ chan hòa như nắng xuân.
Cả ba người cười vui vẻ, vừa ăn vừa
nói chuyện rất tự nhiên. Quân trở đầu đũa, gắp cho An một miếng cá bạc má kho
chung với thịt ba chỉ, nàng âu yếm:
- Ăn cá đi anh, ngon lắm.
Hoàng Dung giẫy nẩy:
- Ê nhỏ! Mầy xấu thật... Có bồ, quên
bạn?
Quân gắp một đũa dưa giá cho vào
chén Dung:
- Phần mầy đây nè, đừng phân bì nhỏ!
Dung la lên:
- Rõ là thiên vị! Món nầy có bổ béo
gì đâu?
- Ăn thế mới giữ eo em ạ!
- Chả cần nữa, Quách Tĩnh của tao về
Mông Cổ cưới Hoa Tranh Công Chúa rồi...
Quân lo lắng nhìn bạn, Dung vội trấn
an:
- Vào trường, tao kể cho nghe
nội tình..
- Ừ, cũng được. Bao giờ mầy vô
trường?
- Mùng năm, tao
đi Hàng Không Việt Nam, còn mầy?
- Chiều mùng bốn xuống đò, sáng mùng
năm cập bến. Chiều mùng năm mình mới có lớp.
Hai người mải mê nói chuyện, quên An
đang hiện diện. Như chợt nhớ, Quân chỉ vào An, hỏi Dung:
- Chiều nay và
sáng ngày mai mầy có mục gì hướng dẫn anh An và tao đi chơi đi! Tụi nầy sẽ rút
về An Thới vào chiều mai.
- Được, một chút bọn con Hương, anh
Khảnh đến, tụi mình đi một vòng lên chùa Cao Đài chụp hình, rồi ra Dinh Cậu
ngắm trời chiều... Tối đến thì qua Cồn coi gỡ cá. Còn sáng ngày mai thì mình
hẹn nhau đi Suối Đá, lên chùa Sư Muôn hái sim
rừng được không?
- Nghe chương trình cũng hấp dẫn lắm, An lên
tiếng. Lòng thắc
mắc lo âu:
- Suối Đá xa không cô Dung? Lính
tráng như tôi đi vô đó có an ninh không nhỉ?
- Bốn năm cây số gì đó. Anh mặc đồ
dân sự thì chắc không sao. Bọn Việt Cộng chúng ở tận Bắc Đảo lận. Họ không đi
lẻ tẻ để tìm anh đâu!
Dung
như ngạc nhiên hỏi An:
- À, mà lạ
thật! Anh đi từ An Thới lên Dương Đông, không ngán mấy ổng sao?
An chỉ tay vào Quân thật tình nói:
- Ngán thì cũng ngán. Nhưng vì người
nầy nên tôi cũng phải liều mình.
- Tình yêu ghê gớm thật...
Quân nguýt dài:
- Đừng đổ tội cho em đó nghe! Tại anh
bằng lòng đi kia mà.
Dù nói thế, nhưng Quân cũng
thấy chột dạ. Nàng thầm cầu mong đi bình yên, về cũng được yên bình...
Không khí ngột ngạt, nặng nề. Chợt
có nhiều tiếng xe gắn máy nổ ầm ầm trước sân nhà. Dung buông đũa chạy ra, ba
chiếc xe lần lượt tắt máy. Cặp con Hương, anh Khảnh,
cặp thầy Hiền cô Nhung. Còn Ái Mi thì đi một mình.
Cúc Hương đang học Sài Gòn là đứa con gái út của
một nhà thùng lớn tại đây, còn Khảnh là con cưng của một bác sĩ về hưu. Khảnh
đang học năm thứ ba kỹ sư công chánh trường Phú Thọ Sài Gòn. Thầy Hiền, bồ của
Nhung đang dạy trường Trung Học Phú Quốc. Hiền đổ tú tài năm năm về trước, đã
được Bộ Giáo Dục chấp thuận cho dạy tại quê nhà. Nhung là giáo sinh đang thụ
huấn tại trường sư phạm Vĩnh Long. Người con gái đi sô-lô là Ái Mi, bạn rất
thân của Dung, đang học tại quận nhà. Người yêu của nàng là anh Đạt, đang làm
tròn bổn phận người trai tại quân trường Thủ Đức.
Dung mời cả bọn vào nhà. Nàng giới
thiệu từng người một với An và Quân.
Từng cái bắt tay, từng cái gật đầu.
Những nụ cười chào hỏi thân thiện, nhiệt tình và cởi mở.
An thấy thế giới của họ thật hồn
nhiên, vui tươi và đầy hạnh phúc. Chàng mơ màng, buông trôi ý nghĩ, tìm về thời
hoa bướm ngày xưa. Cái tuổi học trò thần tiên chưa lấm những hạt bụi ưu phiền của cuộc sống nổi trôi nhân thế.
Bọn con gái phụ Dung đã rửa xong mớ
chén bát. Họ nhao nhao hỏi Dung:
- Đi đâu trước đây mầy?
- Đi chùa Cao chụp hình trước, kẻo
hết nắng.
Cúc Hương lên tiếng:
-Ừ phải đó! Mùa
xuân hoa nở đẹp lắm, phong cảnh rất hữu tình. Bọn mình chụp để làm kỷ niệm đi, ý quên “kỷ nghệ đi”.
Cả bọn phá lên cười trong không khí
tưng bừng của những ngày đầu năm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét