Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2018

Qua Biển - Chương 7: Chuyện Tình Rau Muống Biển


Quân nồng nàn diễm lệ trong chiếc áo dài nhung màu hồng nhạt, tà áo ngắn tận gối để lộ ra mảnh quần xa-tanh trắng bóng ngời, mềm mại. Nàng bước tới bước lui, nhún người xuống đôi lần để thử chiếc dép da mới, còn phảng phất mùi hăng hắc của chất liệu pha chế. Quân như hài lòng nói thầm - “Ừ cũng được, cũng êm ái thoải mái lắm”. Nàng đến chiếc gương tròn treo trên vách, soi mặt trong gương, đôi má phơn phớt phấn hồng, viền mắt kẻ lên màu xanh biển cả, làn môi mộng thắm ngọt tình cũng được tô lên một lớp son hồng con gái. Việc kế tiếp là Quân chải lại mái tóc, tròng chiếc băng-đô màu hồng, đưa tay ngược về phía sau, lôi cả mái tóc dài ra ngoài để che phủ một phần băng-đô sau gáy. Nàng sửa chiếc băng cho đúng bề rồi kéo lên qua khỏi phần trán. Bây giờ những mảnh tóc lòa xòa đều nằm ngược hẳn về phía sau, chiếc băng đã đè bẹp chúng xuống chỉ còn phần tóc trước trán là dợn phồng lên như ngọn sóng.
          Quân kéo ngăn tủ tìm chiếc hộp nhỏ, nàng mở nắp và lấy ra xâu chuỗi hạt trai mà mẹ nàng đã để lại, cầm xâu chuỗi trong tay, lòng bùi ngùi xúc động, hình bóng mẹ nàng như khói sương mờ ảo, Quân không thể hình dung gương mặt mẹ nàng đậm nét hơn bằng vào cái số tuổi của nàng lúc mẹ mất. Nàng nghe trong lòng dâng lên niềm thương nhớ vô biên, Quân vừa đi vừa đeo xâu chuỗi vào cổ, nàng đứng trước bàn thờ giọng run run nghẹn ngào, đốt cho mẹ ba nén nhang đầu năm, nàng như muốn khóc, thầm nói với người trong cõi hư vô - “Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm, con thương mẹ lắm, ở thế giới bên kia mẹ có biết hay không?”. Rồi giọng nàng ngập ngừng thố lộ với người quá cố như muốn san sẻ nỗi vui sướng trong tình yêu đầu đời. Nàng tiếp tục kể lể - “Thưa mẹ, con gái mẹ đã có tình yêu, con đã yêu An và An cũng yêu con tha thiết, mong vong linh mẹ luôn phù hộ cho chúng con suốt đời bên nhau, suốt đời hạnh phúc”. Nàng nhìn vào ảnh mẹ, đôi mắt bà như vui lên, miệng bà như mấp máy, như muốn chia xẻ nỗi vui mừng của con, Quân biết đây chỉ là ảo giác khi nội tâm nàng tràn ngập những xúc cảm yêu thương.
          An nãy giờ đứng bên ngoài cửa sổ, theo dõi về hành động và cử chỉ của Quân, chàng tôn trọng cái giây phút thiêng liêng ấy, nên không dám gây tiếng động. Thấy Quân vừa sụp xuống lạy mẹ ba lạy, lúc ấy An mới dám bước vào, chàng tần ngần rồi lên tiếng:
          - Em nhớ mẹ lắm phải không?
          Quân không trả lời, kéo tay An đến trước bàn thờ, nàng nói:
          - Anh hãy chào lạy mẹ đi, em vừa cho mẹ biết là chúng ta yêu nhau, mong mẹ lúc nào cũng độ trì cho tình yêu của chúng mình vĩnh cửu.
          An dễ dãi và cũng muốn làm vui lòng người yêu trong ngày đầu năm, chàng chắp tay trước ngực, miệng lẩm bẩm điều gì đó mà Quân nghe không rõ, xong rồi chàng xá ba xá.
          Quân mời An ngồi vào ghế, An nói:
          - Được, em cứ để anh tự nhiên, còn bác đâu sao không thấy?
          - Dạ ba em đi chúc Tết họ hàng và mấy người bạn già từ sáng sớm.
          - Anh định ra sớm, để chúc Tết ba và em nhưng vì phải ghé nhà đại úy Xuân trưởng phòng của anh để chúc Tết ông bà và lì xì mấy đứa nhỏ, ông mời ngồi lại, uống với ông ấy ly rượu đầu năm. Xong rồi thì anh tới em ngay đấy! Thế mà vẫn không gặp được ba ở nhà.
          An như cố tình kêu tiếng ba để xem phản ứng của Quân ra sao. Đúng vậy, mũi tên phát ra đã trúng mục tiêu. Quân dí yêu vào trán An:
          - Xí, ba của em chớ ba của anh sao?
          An trơ trẻn bào chữa để chọc Quân:
          - Thì trước sau gì cũng là ba của anh mà…
          Quân sung sướng, lòng rộn lên niềm yêu thương dào dạt, nhưng ngoài mặt nàng làm có vẻ cao giá:
- Xí, nghèo mà ham, còn lâu lắm bồ ơi, khi nào chúng ta làm lễ tơ hồng thì mới là ba của anh. 
          An tinh nghịch hơn, ghé sát tai người yêu nói nhỏ hăm he:
          - Hồi nãy đó, em bảo anh lạy mẹ để ra mắt, em đã cho phép anh gọi bằng mẹ rồi đó mà, nói thật nghe, trong lúc ấy anh rất xúc động, cứ tưởng hai ta đứng trước bàn thờ gia tiên để làm lễ tơ hồng.
          An chỉ vào người Quân:
          - Em mặc như thế này đâu khác gì cô dâu, còn anh thì giống chú rể lắm chứ! Thế thì cứ coi như ta làm lễ xong rồi đấy, em đã là vợ anh rồi, từ đây trở đi chỉ yêu mình anh thôi nhé!
          An nói một hơi dài làm Quân bí lối, nàng chỉ biết gục đầu vào ngực An nũng nịu:
          - Cái anh nầy kỳ, cái anh nầy kỳ quá, cứ ăn hiếp em hoài…
          An cười rộn rã thỏa thuê, hãnh diện vì mình đã có một người yêu xinh đẹp hiền ngoan như Quân vậy. Tay An choàng lên vai người yêu, đầu Quân tựa sát vào ngực chàng, lồng ngực to rộng tràn đấy sức sống, Quân im lặng nghe từng nhịp đập của trái tim người tình để cảm thấy hồn mình lâng lâng. Chợt giọng An cất lên:
          - Nầy Quân, em hãy ngẩng mặt lên, nhắm mắt lại, khi nào anh bảo mở mắt mới được mở nghe. Anh sắp sửa tặng cho em món quà đầu năm.
Quân ngoan ngoãn làm theo lời chàng vì nàng biết món quà đó là chẳng khác gì ngoài những nụ hôn yêu thương của An.
Quân cứ nhắm nghiền đôi mắt, và An say sưa đắm đuối ngắm nghía khuôn mặt diễm tuyệt của nàng, lòng lao đao, tình cuồn cuộn dâng cao như sóng mùa biển động. Chàng đặt xuống môi nàng những nụ hôn nồng cháy khơi dậy lửa ái ân.
          Quân co rúm người lại, cơ hồ thân thể nàng như chiếc tàu đò An Thới - Rạch Giá bị cơn bão biển làm trồi lên hụp xuống theo từng đợt sóng nhồi. Bỗng chốc trời yên biển lặng, con tàu chơi vơi, bềnh bồng, lạc lối vì cơn bão rớt vừa qua. An đã dừng lại kịp lúc, hai người rời nhau. Quân ngồi xuống ghế, An đưa tay vuốt mặt đôi lần để tìm cho mình tâm trạng bình thường trở lại, lửa ái ân bất chợt tàn lụi và lý trí đã bao phen chàng ra sức chiến đấu, rồi cuối cùng chàng đã đắc thắng, cái biên giới ấy thật lỏng lẻo, thật mong manh hạn hẹp. Quân yếu đuối, nàng còn quá non dại, không đủ lý trí để giữ gìn, đè nén những cảm xúc tự nhiên.- “Thế thì ta, nếu yêu nàng chân chính phải giữ cho nàng được trong sạch trọn lành”. An gọi thầm đấng cứu rỗi - “Xin ngài hãy cứu con Chúa ơi, mỗi khi con bị lao đao sắp ngã quỵ vì say men rượu ái tình”.                     
          An bước tới, nhẹ nhàng nắm lấy tay Quân kéo nàng về phía cửa sổ:
          - Mọi chuyện đã qua, em đừng sợ! Anh hư thật, cũng may chúng ta chưa làm điều gì sai trái. Anh phải tự kềm chế mình cho đến ngày chúng ta thành hôn.
          An dặn dò Quân với lời thành khẩn thật thà:
          - Khi nào anh xấu, anh tham lam thì em cắn anh một cái thật đau để anh tỉnh mộng.
          Quân ngây thơ, ngoan hiền như con mèo nhỏ:
- Cắn anh đau em đâu nỡ, nhưng chắc rồi em phải làm theo lời anh dạy.
          An xúc động lắm, chàng đưa tay ngắt một chùm mai trong bình, có cái đã nở ra tươi thắm, có cái chỉ nở búp búp mà thôi, vài chiếc lá non mới nhú ra khỏi cành làm tăng thêm phần xinh xắn thanh cao cho loài hoa chỉ nở khi mỗi độ xuân về. Quân như vừa nhớ ra:
- Em đã sẵn sàng cả mọi thứ, mình đi chơi biển đi. Em đã xin phép ba và ba đồng ý rồi. 
          - Được đó, lâu lắm rồi anh chưa đi biển, ngoài trời hôm nay nắng lên rực rỡ, khí trời ấm áp, đầy sắc thái mùa xuân.
          Quân vào bếp mang ra một giỏ xách, một tấm ny-lông màu xanh đưa cho An:
- Anh cầm hộ em cái nầy, còn em thì xách giỏ đựng thức ăn.
- Nặng lắm không? Đưa anh xách cho, kẻo em mệt.
          - Lát nữa, khi nào sắp xuống con dốc, nhờ anh xách giùm em, chớ ở đây mà anh xách, hàng xóm nhìn thấy kỳ lắm, anh không ngại sao?
          - Không ngại, anh yêu em thì phải có trách nhiệm lo lắng hay đỡ đần giùm em mọi mặt.
          An đưa chùm mai cài lên tóc nàng:
- Mong đời em luôn may mắn, xinh đẹp và thanh cao như loài hoa nầy.
          Quân cẩn thận gài cửa, hai người đi hết con đường lớn, qua con đường nhỏ tới bờ đất cao, lối mòn ngoằn ngoèo dẫn xuống mé biển. Bãi cát vàng hoang vắng nằm bên kia gành đá. An đưa tay đỡ chiếc giỏ từ tay Quân, chàng nói:
          - Em đi được không?
          - Được chứ, nghề của em mà, con dốc này em đã lên xuống đến ngàn lần rồi đó. Từ buổi thiếu thời mỗi sáng, chiều em đều ra mé bãi chơi. Anh đi chưa quen phải cẩn thận, kẻo té thì đổ hết đồ mà xui xẻo cả năm.
          An ễn ngực:
          - Còn khuya, đừng coi thường anh đến thế chớ cô bé! Em biết không, núi đồi Đà Lạt hầu như anh đã đi hết cả rồi, dốc cao, dốc thấp, dốc nào mà anh chẳng qua.
          Quân cười cười:
- Đừng có xạo, rõ là bắc kỳ lẽo mép…
Hai người cùng cười vang, tiếng cười theo gió biển đưa xa len lỏi qua từng khóm lá ngọn cây của khu rừng đồi nằm cạnh bờ bãi.
          Quân đi dốc nghề thật, nàng thoăn thoắt bước, nhảy tránh những chướng ngại vật, những ụ đất cao, những lỗ hủng, thoạt nàng gượng lại, khi thấy toàn thân người sắp nhũi nhào xuống. Cuối cùng rồi nàng cũng đứng dưới bãi, ngó lên thấy An đang ở lưng chừng con dốc, nàng nheo mắt cười khoái chí nói vọng lên:
- Sao ớn rồi hả? Dốc này đâu bằng dốc của núi rừng Đà Lạt mà sao anh chậm thế?
          An nắm bàn tay lại làm ống loa nói lớn:
- Lụt nghề rồi người đẹp ơi!
          Quân cười khanh khách đắc chí lắm, nàng lại đi ngược trở lên dốc nắm lấy tay An dắt chàng đi từ từ xuống. An đặt chiếc giỏ trên cát, xoay người đi một vòng, ngửa mặt lên trời cười ha hả…
          Quân ngạc nhiên thắc mắc hỏi:
- Anh cười gì thế?
          An lại tủm tỉm cười, nhìn Quân nói:
- Em bị mắc lừa mà không biết...
- Mắc lừa ai? Bao giờ?
          An chỉ tay vào ngực mình:
          - Thì anh, chớ còn ai nữa? Em tưởng con dốc chỉ ngần ấy mà cản trở được bước chân anh sao? Anh giả bộ khớp, để em lên nắm tay anh dắt xuống, vì anh lúc nào cũng mong giữ mãi bàn tay mềm mại, ngọc ngà của em trong tay anh đó thôi…
          Quân cười trách yêu:
- Cái anh này lắm kế, nham nhở, còn lâu mới mắc lừa anh nữa. 
          Trời đã xế trưa, hai người đứng dưới bóng mát của cây dương già, nắng hanh hanh ấm áp, mặt biển phẳng lì, màu nước xanh tươi mát, khung cảnh trong sáng, bình yên, từng đám mây phiêu bồng trên nền trời xanh dịu.
          An đưa mắt nhìn qua bãi cát bên kia, nhiều tảng đá to nằm chồng chất lên nhau làm cản lối đi, làm ngăn chia bờ bãi. An lo lắng hỏi:
- Làm sao mình qua bãi bên kia được?
          Quân cười kéo tay An về phía trước, nàng nói:
- Lối nầy đây nè, hồi còn bé em và các bạn tí hon hay len lỏi chui rúc qua từng khe đá nầy, anh thì cao lớn quá có lẽ phải khom người xuống và đôi khi cũng phải bò qua mới được.
          Nói đoạn, Quân lách người vào trong khe kéo theo An. Hai người vừa chui, vừa lách, vừa khom, vừa bò. Độ năm bảy phút sau họ cũng tới được bãi biển bên kia. Bờ cát trắng phau, hoang vắng, trải dài tới khu rừng phía trước.
          Quân đưa tay chỉ:
          - Cái rừng cây đàng trước có một đám hoa tím đó, anh thấy không? Nơi ấy rợp đầy bóng mát, chúng ta đến đó đặt “Tổng hành dinh”.
          An ngó theo hướng ấy, chàng nhận thấy phong cảnh thật đẹp, thật thơ mộng, hữu tình .
          Hai người sánh bước bên nhau, tà áo dài của Quân phập phồng trong gió, hai ống quần rộng của nàng cứ đập vào nhau. Gió biển từng cơn thổi tới, áo bay, tóc bay, tóc nàng che cả khuôn mặt An. Tà áo bay phần phật như muốn cột chặt đôi chân hồ hải của chàng…
          Đôi nhân tình đi trên cát, để lại dấu chân chạy thành hai hàng thẳng tắp song song.   
          Quân trải tấm ny-lông dưới tàng cây đầy ắp bóng râm. Nàng lấy thức ăn ra khỏi giỏ, cẩn thận đặt phía sau tảng đá to để tránh gió cát thổi vào. An ngồi xuống tháo giày ra, lột luôn đôi vớ trắng, chàng nhét đôi vớ vô bên trong chiếc giầy, chà hai chân vào nhau, cất giọng sảng khoái:
- Mát quá, sướng quá …
          Rồi chàng ngã người lên tấm trải, choàng tay qua lưng Quân:
- Cô bé cần anh giúp gì không nào?
Quân diụ dàng:
- Anh nằm nghỉ đi, năm phút nữa là có bữa ăn trưa cho anh
          An vòng tay lên ngực mình đôi mắt lim dim, gió biển mát rượi làm chàng muốn ngủ một giấc cho đã. An đang ru hồn vào cơn mộng, chợt Quân cất tiếng:
 - Anh An ngồi dậy ăn nè.
          An ngồi dậy, đưa tay dụi mắt, giọng nhè nhè:
          - Buồn ngủ quá, cái tật anh ra biển thường hay bị buồn ngủ. Gió mát, không khí trong lành, nên cơ thể con người dễ đi vào giấc ngủ.
          Quân gắp cho An một khoanh bánh tét, một miếng thịt kho, lời êm ái ngọt ngào:
          - Ăn đi anh, ăn để thấy đời mình lúc nào cũng có mùa xuân, để biết tình mình nồng nàn như nắng xuân chan hòa khắp cây cỏ, nước mây.
          An cám ơn với đầy vẻ xúc động:
          -Anh nghĩ em sau nầy sẽ là người vợ đảm, bà mẹ hiền biết săn sóc lo lắng cho chồng con.
          Rồi chàng lịch sự mời nàng một miếng ăn khác. Hai người vừa ăn vừa trò chuyện, nàng tháo ra một chiếc nem chua cho vào chén An:
          - Tiếc là nơi đây không có rượu, anh uống nước ngọt đỡ vậy.
          An hỏi như dò xét:
          - Sau nầy em có bằng lòng cho anh uống rượu không hở Quân?
          - Thỉnh thoảng uống cũng không sao, đàn ông mà, em tôn trọng mọi sở thích của anh. Ngoại trừ những cái có ảnh hưởng không tốt tới đời sống gia đình, làm mất đi hạnh phúc mà trời đã ban cho chúng ta.
          An xoa đầu Quân:
- Giỏi, đáng thưởng, “bà xã” yêu dấu của anh.
          Hai người dùng bữa xong, họ kề vai nhau, dựa lưng vào tảng đá. An khởi đầu câu chuyện:
- Em Quân nè, sau ngày em ra trường, chúng ta thành hôn nghe?
          Quân ngần ngừ:
          - Em muốn tiếp tục học thêm, lúc trước chưa gặp anh, em có ý định học ngành luật khoa nhưng thời gian dài quá, sợ cuộc tình của chúng mình không ổn, nên bây giờ em chọn ngành sư phạm, thời gian chỉ hai năm thôi.
          An phản đối:
          - Không được đâu em, anh muốn làm đám cưới sau khi em đậu xong tú tài. Cưới nhau rồi, em về làm vợ anh, săn sóc cuộc sống cho anh và sinh cho anh bốn đứa con kháu khỉnh, xinh xắn, ngoan hiền như em vậy.
          Quân tát yêu vào má An:
          - Anh tham lam quá, hai đứa thôi, sanh nhiều em xấu xí, lúc ấy anh hết yêu em là chắc.
          An nài nỉ:
          -Thôi mà, ráng cho anh bốn đứa. Hai trai, hai gái, gái thì phải giống em, còn trai thì phải giống anh, để sau nầy có tên “khùng” nào cũng si mê đắm đuối như ba nó đã một thời yêu mẹ nó mất cả lý trí, đôi lúc cũng khổ sở lắm vì phải kiềm hãm con tim.
          An luồn tay ôm ngang eo Quân, chạm phải làn da bụng mát lạnh, chỗ hai tà áo chẻ đôi bị hở, chàng ngọ nguậy phiêu du một cõi nào xa xôi thần thoại. Quân cắn mạnh vào vai chàng đau điếng. An cười tỉnh táo:
          - Anh thử coi phản ứng của em có nhạy bén hay không? Như vậy là an toàn rồi chẳng sợ gì nữa cả.
          An ghì Quân nằm xuống bên chàng, nàng giẫy nẩy:
          - Anh nằm nghỉ đi, em không quen nằm không có gối kê đầu…
          An nhích người qua một bên, chừa khoảng rộng hơn:
          - Nầy, ngực anh làm gối, em kê đầu lên đi, chúng mình vừa nằm vừa tâm sự.
          Quân đã thấy người hơi mệt cần nằm để nghỉ lưng, nàng tự nhiên nằm xuống gối đầu lên ngực An, An đặt tay lên bụng nàng, hai người tình tứ cảm thông, thân mật yêu thương giữa núi rừng biển cả, trời mây hữu tình.
          Quân nghiêng người qua, dùng ngón tay xinh xắn, búp măng chà nhè nhẹ lên sóng mũi cao của chàng, An cảm giác nhột nhạt, rần rần trong người, chàng kéo tay Quân, nâng đầu nàng lên nằm trên cánh tay của mình, rồi xoay người lại ôm chầm Quân, nàng giẫy giụa, cố đẩy chàng ra nhưng vòng tay An như hai gọng kềm, kẹp cứng thân hình quyến rũ đầy sức sống của nàng, hơi thở đã hòa chung, hai trái tim cùng một nhịp đập, trời đất thênh thang, nước mây trùng điệp, từng cơn sóng xô bờ lao xao đều đặn, nhịp nhàng như ru đôi nhân tình vào mộng thiên thai.
          Soạt, một tiếng rơi khô khan của trái thông già gần đó, đưa họ trở về thực tại, hai người rời nhau, Quân giục An:
          - Đứng dậy đi anh, chúng mình đi tản bộ trên bãi, trời xế chiều rồi, nắng bớt gay gắt, để em đưa anh đi thám hiểm khu vực chung quanh đây.
          Hai người đi chân trần trên cát, cảm giác mát lạnh dưới chân. Quân nắm hai ống quần rộng kéo cao, để lộ đôi bắp chân trắng nõn, gót chân son đỏ, nàng đi vào làn nước trong, bọt nước trắng xóa, nàng cúi xuống muốn giữ chúng lại không để chúng trở ngược về với lòng đại dương, cứ thế họ thong thả đi bên nhau. Cứ thế, ngọn sóng vô tình đẩy đưa xô giạt vào bờ làm tiêu tan những tòa lâu đài cát của các công nhân dã tràng, chúng vừa thấy hai người đã ùa nhau chạy tán loạn, Quân rượt bắt được một chú, An cũng đuổi theo, vừa bò vừa chụp, hai người thở hổn hển nằm vật trên cát, cười rũ rượi, thỏa thích.
          Họ không đi dọc theo bờ biển nữa.
          Quân nói với An:
          - Mình lên đồi cát trên kia nghe anh.
          Họ đi ngược lên bờ cát phía trên, nhiều dây rau muống biển lá xanh hoa tím nằm rải rác khắp đó đây.
          Quân hỏi An:
          -Anh có nghe truyền thuyết về loài hoa này không?
An lắc đầu:
          - Em kể cho anh nghe đi!
          Ánh mắt xa xôi, giọng buồn man mác, Quân kể:
          - “Thời gian xa xưa, một vùng đảo nhỏ, có một người con gái yêu tha thiết đắm say một chàng trai sống kiếp hải hồ, qua nhiều bến nước. Bỗng một ngày kia, chàng ra đi biền biệt chẳng thấy quay về, người con gái ở lại nặng nỗi chờ mong, võ vàng theo năm tháng, sầu muộn, tương tư đau khổ. Rồi một đêm kia, mưa bão đầy trời, nàng đã trút hơi thở cuối cùng, lìa xa trần thế trong nỗi u uất đợi chờ. Nàng được chôn trên đồi cát hoang vu, biển cả thương tình hát ru nàng bằng những điệp khúc muôn đời không ngừng nghỉ.
          Thời gian sau, cạnh ngôi mộ nàng có một loài rau mọc lên. Loại rau này lá xanh, hoa tím, trông na ná như rau muống nhà, nhưng lá tròn to như lá trầu, còn hoa thì có màu tím tươi lớn cỡ bình mực học trò. Nó cứ mọc ra, vươn dài, băng qua các bờ bãi, đến khi ngọn rau đụng phải làn nước biển thì ngừng lại không mọc nữa. Ngọn rau ngâm mình trong vùng nước, như thỏa thích, như hài lòng, như tìm lại được hơi hám của người yêu. Từ đó người đời đặt cho cái tên “Rau Muống Biển”.
          Quân bứt một cánh hoa tím đang xếp lá sầu giữa buổi hoàng hôn, nàng u uẩn buồn buồn nói với An:
          - Đời hoa đáng thương quá, chóng nở chóng tàn… Nếu được, em chỉ xin làm kiếp lá mà thôi!
          An như an ủi, chia xẻ cái dâu bể tang thương, cái vô thường trời đất, cái sinh diệt của vạn vật càn khôn:
          - Lá xanh rồi cũng có lúc phải lìa cành em ạ.
          - Nhưng ít ra, chúng có dài thời gian hơn kiếp hoa bạc phận hắt hiu này.
          -Trên đời này không có cái gì bất di, bất dịch, không có gì vĩnh cửu trường tồn.
          - Còn tình yêu chúng ta thì sao?
          - Anh sẽ yêu em đến hơi thở cuối cùng.
          An chỉ xuống biển nước mênh mông, chỉ lên rừng cây ngập lá, chàng nói:
          - Quân, em hãy tin anh, khi nào biển kia đã cạn, núi kia không còn thì anh mới hết yêu em.
          Quân đối mặt người yêu, chân dậm dậm lên cát, nàng nói:
          - Tình thương của em cho anh nhiều như cát biển này đây, một ngàn năm hay mười ngàn năm nữa, nếu gió biển thổi mất hết bãi cát nầy thì em mới hết yêu anh.
          Hai bóng chụm vào nhau, thời gian giao ước, kết thề đã đưa đến sự cảm thông, thương yêu tuyệt đối.
          Quân vói tay bứt đứt một nắm dây tơ hồng, lựa ra sợi màu hồng nhất, cuộn tròn ba vòng thắt gút rồi đeo vào ngón tay An, nàng cũng làm cho mình một chiếc.
          An hỏi:
          - Đây là dây gì mà nhiều thế em?
          - Dạ, dây tơ hồng, em đã thay nhẫn cưới đeo vào tay chúng ta rồi đó, kể từ bây giờ em là của anh, và ngược lại.
          Rồi nàng tiếp:                  
          - Khi xưa còn bé, em và các bạn chiều chiều thường ra bãi, lên đồi cát nầy để bứt dây tơ hồng làm nhẫn cưới, vòng đeo cho cô dâu. Chơi chán rồi bọn em rượt nhau xuống bãi lượm vỏ sò, vô tư, la lối, hét hò, bơi lội trong vùng biển mặn ngoài kia. Tuổi thơ mới đó mà qua mau, giờ em lớn đã có anh, đã biết thế nào là tình yêu… em khám phá trong tình yêu có nhiều hương vị, vị nào cũng làm mình ngất ngây điên đảo.
Ánh nắng yếu ớt đọng hững hờ lên vùng hoa tím trước mặt.
          An như nhớ ra:
          - Hoa kia tên gì mà anh thấy mọc nhiều thế? Nhất là trên các triền núi sườn đồi, cũng loại hoa này anh thấy rất nhiều trên Đài kiểm báo.
          - Ồ, hoa ấy hả anh? Chúng em gọi là “hoa cứt lợn”…
          - Sao hoa đẹp mà tên kỳ dị vậy?
          - Em cũng chắng biết, tên này phát xuất từ đâu, bao giờ!
An bước tới đưa tay hái một cái, cài lên tóc Quân, chàng ngắm nghía:
          - Đẹp lắm, em hợp với màu tím đấy!
Quân nũng nịu:
          - Em không thích màu ấy đâu, vì màu tím là màu dang dở.
An nói:
- Cũng là màu thủy chung nữa đó em ạ!
An đứng trên đồi cát cao, quan sát quang cảnh chung quanh.
          - Bãi này tên gì? Phía sau kia anh thấy có căn cứ quân sự, phải Duyên Đoàn 42 không em?
          - Dạ, còn đây là bãi Xếp, bãi này vắng người đi, sau nầy là chốn hò hẹn của hai chúng mình đó! Nếu mai này mất anh, em sẽ ngồi đây mà tưởng nhớ, mà khổ đau...
          An tát nhẹ vào má người yêu:
- Đừng nói gở chớ em, làm gì có ngày ấy…
          Một ngọn gió trùng dương thổi lại, Quân rùng mình đi sát vào An, mặt trời đã lặn, ánh tà huy tim tím u buồn chạm xuống vùng biển nước mênh mông, phản chiếu lại một thứ ánh sáng lung linh huyền ảo bao phủ cả núi đồi thâm u hoang dã. 
An vỗ nhẹ lên vai Quân, chàng nói:
          -Thôi mình đi về em, trời tối rồi.
Đoạn chàng nhìn sâu vào mắt Quân, bày tỏ lời tri ân cảm kích:
          - Quân, Anh rất cám ơn em đã dành cho anh một ngày đầu năm thật vui, thật nhiều ý nghĩa.
Quân thổn thức, nồng nàn:
          - Chúng ta chỉ có mấy ngày bên nhau, nên em muốn dành cho anh tất cả những giây phút thân mật, cận kề.
Nàng hơi đắn đo hỏi:
          - Anh được nghỉ mấy ngày phép để vui Tết?
An đáp:
-  Ba ngày em ạ…
- Mai anh có muốn cùng em lên chơi Dương Đông không?
          An chẳng ngại ngần:
- Được chứ, em đi đâu thì anh đi đó.
- Vậy, hẹn anh đúng 9 giờ sáng mai tại tiệm phở Bò Vàng. Em mượn nhỏ bạn chiếc Hon-Đa, mình ăn sáng xong rồi đi.
          An vui vẻ, khôi hài:
          - Xin tuân lệnh người đẹp.
          Nói xong, chàng xoay qua cặp cổ Quân, hai người trở lại chỗ cũ thu dọn đồ đạc để về nhà. Vừa lúc ấy ngọn đèn pha của Duyên-Đoàn cũng vừa bật sáng và tiếng chuông nhà thờ vang lên trong buổi chiều xuân êm ả, từng cặp hải âu bay nhanh về núi, rồi cuối cùng chỉ thấy những chấm nhỏ nhạt mờ. Con người cũng như muông thú cần phải có đôi có cặp để san sẻ, để yêu thương, để giao hòa sự sống.
          An và Quân luồn lách một hồi cũng qua khỏi mấy hốc đá sâu. Họ nắm tay nhau đi lên con dốc dài, bỏ lại phía sau những dấu chân theo thời gian sẽ là kỷ niệm đánh dấu một mùa xuân đẹp nhất trong đời. An đứng lại tháo chiếc nhẫn cỏ từ nơi ngón tay Quân:
- Anh giữ nhé! Trong ngày cưới sẽ đeo vào tay em. Quân làm bộ nũng nịu:
- Không được, phải nhẫn kim cương cơ!
An cười:
- Lính nghèo mà em, làm gì có nhẫn kim cương…
Quân cũng cười theo, hai người hướng mặt ra biển nói lớn:
- Cám ơn biển, biển đã cho chúng tôi những giây phút thật tuyệt vời…
Biển bây giờ không còn là màu xanh mà là màu tím của vỏ măng cụt, nhưng trong lòng An và Quân có cả một đại dương tình yêu lóng lánh ánh mặt trời.
           Ngày đầu năm đã hết, dư vị mùa xuân, hương vị tình yêu còn phảng phất đâu đây. Họ sống cho nhau thật nồng thắm trọn vẹn. Cuộc vui nầy qua, họ có cuộc vui khác, ngày mai hai người sẽ thăm viếng Dương Đông.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét