Dấu Yêu
Dấu yêu xin gọi tên người
Qua bao nỗi nhớ, trăm nghìn nỗi đau
Tôi yêu người cả khối sầu
Ngang lưng trời đã bạc màu nhớ thương
Thấy gì trong cõi mù sương
Em hong tình giữa thiên đường mộng mê
Bước ai chung một lối về
Còn hương tóc thoảng, tình quê ngại ngùng
Yêu người lòng đã vô cùng
Yêu trong thầm kín, xa vùng trời xa
Yêu em mòn mỏi đời ta
Em như mây trắng bay qua đỉnh buồn
Mây ơi, sao nỡ bay luôn
Để ta đứng giữa chiều buông thẩn thờ
Dấu yêu, yêu dấu đôi bờ
Em mây trắng lạ, ta mờ biển xanh
Cát in gót ngọc mong manh
Dương reo trong gió mấy cành nhẹ đưa
Yêu người như cổ tích xưa
Bước ra từ tấm tranh thưa ngả màu
Em cho ta khúc tình đau
Rồi tan biến mất bên lầu liêu trai
Đêm về dáng liễu trang đài
Xiêm y mờ ảo, hoa cài tóc bay
Hồn ta đã ngất ngư say
Nâng ly ngự tửu nghe đầy gió trăng
Tình em thăm thẳm cung hằng
Thơ sầu mấy đoạn kết bằng khói mây
Tình tôi mãi nhớ thương đầy
Đêm đêm thức trắng quên ngày kiếm cung
Tay em mười ngón tơ chùng
Gieo chi cung bậc tình chung rộn ràng
Tình tôi một giấc mơ tan
Vội vàng em đến, nồng nàn em đi
Dấu yêu, yêu dấu những gì…
Em đi để lại tình si cho người…
Cát Dương
San Jose, tháng 6-2005

















