Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2020

TRANG THƠ CÁT DƯƠNG






Dấu Yêu

Dấu yêu xin gọi tên người
Qua bao nỗi nhớ, trăm nghìn nỗi đau
Tôi yêu người cả khối sầu
Ngang lưng trời đã bạc màu nhớ thương
Thấy gì trong cõi mù sương
Em hong tình giữa thiên đường mộng mê
Bước ai chung một lối về
Còn hương tóc thoảng, tình quê ngại ngùng
Yêu người lòng đã vô cùng
Yêu trong thầm kín, xa vùng trời xa
Yêu em mòn mỏi đời ta
Em như mây trắng bay qua đỉnh buồn
Mây ơi, sao nỡ bay luôn
Để ta đứng giữa chiều buông thẩn thờ
Dấu yêu, yêu dấu đôi bờ
Em mây trắng lạ, ta mờ biển xanh
Cát in gót ngọc mong manh
Dương reo trong gió mấy cành nhẹ đưa
Yêu người như cổ tích xưa
Bước ra từ tấm tranh thưa ngả màu
Em cho ta khúc tình đau
Rồi tan biến mất bên lầu liêu trai
Đêm về dáng liễu trang đài
Xiêm y mờ ảo, hoa cài tóc bay
Hồn ta đã ngất ngư say
Nâng ly ngự tửu nghe đầy gió trăng
Tình em thăm thẳm cung hằng
Thơ sầu mấy đoạn kết bằng khói mây
Tình tôi mãi nhớ thương đầy
Đêm đêm thức trắng quên ngày kiếm cung
Tay em mười ngón tơ chùng
Gieo chi cung bậc tình chung rộn ràng
Tình tôi một giấc mơ tan
Vội vàng em đến, nồng nàn em đi
Dấu yêu, yêu dấu những gì…
Em đi để lại tình si cho người…

Cát Dương
San Jose, tháng 6-2005






Xứ Quảng Quê Xưa






XỨ QUẢNG QUÊ XƯA



Xứ Quảng quê tôi quả tuyệt vời
Bên bờ biển cả sóng mù khơi
Sau lưng một dãy trường sơn rậm
Trước mặt hồng lên ánh mặt trời

Ruộng lúa cò bay chưa mỏi cánh
Ao hồ phẳng lặng cá rong chơi
Vườn trưa ríu rít đàn chim gọi
Xế bóng trâu về dáng thảnh thơi

Mẹ đứng nhìn ra mấy dặm dài
Cha, con cày cuốc nặng đôi vai
Bếp cơm sưởi ấm chiều đông lạnh
Tối đến quây quần chuyện gái trai


Xứ Quảng quê tôi đẹp mọi miền
Tơ vàng óng ánh quận Duy Xuyên
Đường qua Trà Kiệu cầu soi nước
Ẩn hiện trong sương mấy bóng thuyền


Ngước mắt đồi cao cây rợp mát
Đền thờ Đức Mẹ đứng uy nghi
Tiếng chuông cứu rỗi, đời an lạc
Chứng kiến bao lần cuộc thịnh suy


Đại Lộc miền cao vùng núi biếc
Sông Thu khua nhẹ mái chèo êm
Đường xa lữ khách dừng chân bước
Ngắm cảnh chiều rơi, đêm tiếp đêm…



Ái Nghĩa ai qua gởi chút tình
Anh về cởi vội áo thư sinh
Rồi anh cứ mãi theo đời lính
Nặng với non sông nhẹ chúng mình

Mỗi sáng tinh sương vọng tiếng còi
Kỳ Lam ga đợi kẻ xa xôi
Tỏ mờ trong ánh trăng vàng úa
Tay vẫy chào nhau cách biệt thôi

Bất Nhị, Bằng An, tháp Cổ Chàm
U buồn hoang lạnh khói mờ lam
Nghe trong hơi gió thơm hương tóc
Xào xạc xiêm y tiếng khóc thầm


Vĩnh Điện êm đềm trong sớm mai
Cổng trường Duy Hiệu* nhớ mong ai
Đường lên Bến Đá sông xanh mát
Cổng trúc nhà em hoa nắng phai…

Đà Nẳng sông Hàn nước mãi trôi
Ven bờ cây rũ bóng gương soi
Đò ai lờ lững đưa qua lại
Chở những tình xưa lỡ hẹn rồi…

Trường cũ giờ đây áo trắng đâu?
Tóc thề buông xõa mắt đen nâu
Dáng ai phảng phất Chu Trinh* cũ
Nhớ quá tình em một thuở đầu

Ngũ Hành năm ngọn cảnh bồng lai
Vách đá cheo leo vọng Hải Đài
Trên đỉnh Huyền Không chuông vọng lại
Lòng trần thanh thoát bụi trần ai…

Gành đá chông chênh sóng vỗ bờ
Cát nằm nhung nhớ bước chân ai
Mỹ Khê hò hẹn mùa trăng sáng
Một dãy Tiên Sa khói tỏa mờ…

Cửa Đại mông mênh sóng nước về
Thuyền ai chở nặng cá đầy ghe
Hội An phố cổ người lên, xuống
Phượng đỏ ngàn bông rợp nắng hè


Quý Cáp* sân trường xanh bóng me
Anh theo tiếng gọi chẳng quay về
Quê hương từ thuở vào chinh chiến
Ai khóc thương ai bạc tóc thề…


Quế Sơn quận nhỏ vốn quê em
Đồi núi xanh lơ tựa bức rèm
Lối vắng quanh co vài cánh bướm
Chập chờn e lệ nụ hoa đêm…


Xứ Quảng quê tôi giờ nhớ lắm
Đong đầy theo kiếp sống lưu vong
Cho tôi sống lại mùa hương cũ
Để thấy quê xưa vẫn ấm nồng…

Cát Dương

*Trường Trung Học Nguyễn Duy Hiệu, Phan Châu Trinh, Trần Quý Cáp