Thứ Tư, 22 tháng 4, 2020

VÀNG NHỚ



 

                              
                                  Vàng nhớ

Buổi sáng trên cao nghe hồn rời rã
Nhìn biển mưa mù, chợt nhớ em xa
Nhớ tóc em thơm một trời An thới
Thương vô cùng sắc tím một loài hoa

Con đường anh qua vàng lên nỗi nhớ
Đất bụi âm thầm, khóc ngất trong mưa
Cây cỏ bơ vơ gục đầu nức nỡ
Đau xót vô vàng ta nhớ ta xưa…

Em đã đi rồi, đi thật sao?
Phút giây gần gũi đã xa vời
Em đi biển nhớ gào tha thiết
Nát cả hồn anh, tắt nụ cười…

Trên đỉnh sầu mây mưa phất phơ
Nghìn con sóng vỗ réo quanh bờ
Cuốn theo từng dấu chân trên cát
Cuốn cả người thơ chốn mịt mờ

Buổi sáng trên cao nhìn khung trời rộng
Ôi nhớ vô cùng, nỗi nhớ rưng rưng
Nhớ mắt em xanh như trời Phú Quốc
Nhớ môi em nồng trong suốt mùa đông..

AT. 1973
CÁT DƯƠNG

MÂY


Tháng Tư Nằm Nghe Sóng Biển


Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2020

Khói Buồn






Khói buồn         At. 1973

Một điếu thuốc đốt lên.                                                  
Một điếu thuốc đốt lên
Một điếu thuốc đốt lên cho nỗi buồn tênh!
Khói bay … khói bay…từng kỷ niệm …
Sao em không đến?
Để anh nhìn thấy anh trong mắt
Để thấy em cười làm hơi ấm trong đêm
Con tàu đó, một đời ai tẻ lạnh
Em tiếc gì… những bước chân êm…
Sao em không đến?
Để anh hoài mong đợi!
Giữa đêm buồn, ngồi đếm những sao rơi..
Sao em không đến như trong huyền thoại
Thoáng mơ người, từng sợi tóc mây bay
Sao em không đến cho tình ta bừng cháy
Cho tình ta sống lại những mơ say …

Sao em không đến?
Khói buồn ai vương vấn
Trên môi người một nụ đắm hương yêu
Em không đến, đêm thu sầu trỗi điệu
Anh âm thầm góp nhặt lá vàng rơi…
Một điếu thuốc đốt lên
Lòng anh buồn vời vợi…
Một điếu thuốc đốt lên cho nỗi buồn tênh!
Khói bay…khói bay… từng kỷ niệm…
Em hãy ngủ cho mơ tình ngọt lịm
Cho bình yên từng nhịp thở nhé em
Chăn nệm đó một đời ai mơ ước
Tỉnh từng cơn, nghe nỗi nhớ đêm đêm…

Anh gối tay nhìn khung trời cao rộng
Như đêm nào mình gối cát bên nhau
Nghe sóng reo, nghe gió thoảng qua mau
Mà nhớ quá, cuộc tình xưa yêu dấu!...

CÁT DƯƠNG