Thứ Năm, 5 tháng 12, 2019

Về Bến Lạc Hồng


Cát còn yên ngủ, biển mênh mông
Gió lùa qua tóc hôn lên má
Em bỗng ươm mơ chuyện vợ chồng

Ai biết lòng ai đã chín vàng?
Đò tình chờ gió đẩy đưa sang
Thuyền ai một lái e giông tố
    Đừng ngại nàng ơi đã có chàng…

Hai ta lèo lái con thuyền mộng
Về bến tình yêu, bến Lạc Hồng
Xây dựng cuộc đời nơi cố quốc
Thỏa tình trai Việt, gái Tiên Long

Rồi ta kể lại cho con cháu
Nghe chuyện một thời của núi sông
Triệu triệu con tim vì đại cuộc
Xa lìa đất tổ sống lưu vong

Xứ người đâu đã mỏi chân bon
Chính khí Lê Lai mãi mãi còn
Dân Việt đứng lên làm lịch sử
Cờ Vàng phất phới tạc lòng son

Tuổi trẻ vươn mình khắp bốn phương
Âu Tây Bắc Mỹ chốn khoa trường
Trau dồi học hỏi nền tân tiến
Tô điểm cho đời rạng ánh dương

Kiến tạo niềm tin nơi hải ngoại
Tình nhà dựng lại khắp năm châu
Mai về ta viết trang sử mới
Văn hóa Việt Nam đẹp địa cầu

Duy trì bản sắc dân Hồng Lạc
  Con cháu Hùng Vương thắm mối duyên…
Sông núi chuyển mình ngày hội lớn
Thuyền Rồng về bến Mẹ Âu Tiên…

Tinh hoa Nguyễn Huệ bừng bừng sáng
Khí tiết Trưng Vương rạng nước nhà
Dân Việt qua rồi thời lạc xứ
     Ba miền hợp tấu khúc xuân ca….

Hoa Hướng Dương

San Jose, năm 2000

Tình Trăng


Có những mùa trăng đã từng ngự trị
Trong lòng tôi từ thuở mới khai sinh
Trăng lã lơi cho trời đất giao tình
Trăng bẽn lẽn ẩn mình sau  kẽ lá
Trăng sáng quá trải lên từng gốc rạ
Ngập đất trời, ngập đến cả hồn tôi
Tiếng suối reo trong tựa tiếng trăng cười!
Như khúc nhạc ru êm đời nhân thế
Thuở ấy tình xanh như chùm bông khế
Lấm tấm tím, hồng trắng tuổi điểm trang
Chân bước đi, lòng chưa chút vội vàng
Vui tuổi nhỏ trong hương tình ruộng rẫy
Theo bóng thời gian trăng về lộng lẫy
Vằng vặc bầu trời, run rẩy hư vô
Áng mây che, trăng huyền ảo, mơ hồ
Hư hay thực tri thần không định rõ!
Tuổi mộng mơ tâm hồn thường bỏ ngõ
Lạc lối tìm về hương bưởi, hương cau
Gió  thoảng đưa mùi hoa sứ ngạt ngào
Đêm thanh tịnh, đêm tan vào cây cỏ
Trăng vẫn sáng trên vùng trời cao đó!
Đẹp tuyệt vời, lơ lửng giữa tầng không
Trăng mênh mông, trôi nhè nhẹ bềnh bồng
Trăng kiều diễm như lòng nàng trinh nữ
Trăng sáng quá, đêm về không muốn ngủ!
Tôi say trăng, thao thức bởi vì trăng
Mắt xa xôi theo dõi bóng chị hằng
Tìm hoan lạc trong tình trăng muôn thuở
Tôi với trăng chắc là duyên với nợ?
Tuổi mười lăm thường tập tễnh làm thơ
Trăng không về nên hồn mãi bơ vơ
Trăng không sáng nên buồn lòng thi sĩ
Tôi với trăng hai bạn đường tri kỷ
Vắng mùa trăng, tình kim chỉ ngẩn ngơ!
Giấy trắng vô tư, mực tím hoen mờ
Ghi rất vội, sợ mùa trăng đáo hạn
Bỏ lại sau lưng làm người tị nạn
Một chuyến tàu đời, chở nặng tình quê
Sóng nước bao la, trăng cũ không về
Đêm bỏ xứ buồn như ngày tận thế!
Cuộc sống tha hương, đoạn đời dâu bể
Mười ngón tay hồng bám rễ thời gian
Mua áo cơm, bán rẻ mảnh trăng vàng
Trăng lẻ bạn nên không thèm về nữa!
Gác úa, lầu mây trăng gầy bên cửa
Sáng dật dờ như nắng úa tàn thu
Trăng cô đơn vây kín bởi sương mù
Trăng hờ hững cùng người thơ năm trước
Sáng lên trăng cho tâm hồn rạo rực
Đẹp mùa trăng tiềm thức dậy yêu thương
Sáng ân tình tràn ngập cả quê hương
Tôi sống mãi những mùa trăng kỷ niệm…

Hoa Hướng Dương
San Jose  Thu 1993.