Sau khi nhận
được tin bố bị ốm nặng, cầm bức điện tín trong tay, An được đại úy Xuân cho
phép về thăm bảy ngày, cộng thêm ba ngày công tác đặc biệt. Từ phi trường quân
sự An Thới, chàng quá giang chiếc ca-ri-bu bay về Tân Sơn Nhất, rồi cấp tốc mua
ngay một vé máy bay dân sự bay thẳng về Đà Lạt. Phi trường Liên Khương, buổi
chiều nắng nhẹ. Chuyến bay cuối cùng trong ngày đáp xuống, An theo đám hành
khách đi xe ca về thành phố Đà Lạt. An nóng lòng gọi một chiếc tắc-xi về thẳng
nhà để xem bệnh tình của bố ra sao.
Trên đường đi, chàng không còn cái hứng thú ngắm
nhìn phong cảnh nên thơ, hùng vĩ của núi đồi Đà Lạt, sau gần một năm chàng mới
trở lại. Căn nhà nhỏ xinh xắn nằm dưới chân đồi. Trong sân trước, nhiều chậu
hoa lan được bố An cắt tỉa cẩn thận, đặt ngay hàng thẳng lối, có những bông hoa
nở muộn màng, vươn lên bên đám lá xanh quỵu xuống. Trong góc trái hàng rào, bụi
hồng tường vy đang thời ra bông sung mãn hồng cả một góc vườn. Đường vào nhà
lát gạch cong cong, được viền bởi hai hàng hoa tím pensée thật tao nhã, dễ yêu.
Đà
Lạt vào hè, không khí vẫn mát lạnh, không oi nồng, chói chang như ở Sàigòn, nên
có nhiều người đến đây nghỉ mát. Thành phố của du lịch, của giới thượng lưu,
của bình yên, chiến tranh không hiện diện.
An
chưa kịp đưa tay bấm chuông, cánh cửa đã mở tung. Thục Chi, em gái của An reo
lên mừng rỡ:
-
Me ơi, anh An đã về! Anh An đã về rồi me ơi...
Bà Bình, mẹ An từ trong bếp đi ra, tay cầm
theo nhánh bông tường vy, tươi cười mắng yêu con:
-
Bố mày, mới về hở con? Có mệt lắm không? Tội con tôi, hơi gầy đấy!
An buông
xách hành lý xuống, vỗ vỗ lên đầu Thục Chi:
-
Con bé nầy lớn lắm rồi, bao giờ lấy chồng?
An quay sang ôm vai mẹ:
-
Thưa me, me vẫn khỏe?
-
Ừ, thì me vẫn khỏe.
-
Bố nằm trong phòng hở me?
-
Không, bố ở nhà thương. Con đi tắm cho khỏe người, xong rồi me bảo con Chi kiếm
cái gì cho con ăn, rồi mình vô thăm bố.
-
Vâng, thưa me.
Chi xách
túi hành lý của An vào phòng, An nói theo:
- Chi, lấy giùm anh bộ đồ xi-vin và cái khăn tắm
nhé!
Chi trả lời kèm theo một chút hờn dỗi, đáng
yêu:
- Mới về đã sai em rồí. Ở đảo anh có ai để sai
không?
An chợt nghĩ đến Quân, định trả lời “Có”,
nhưng đợi coi tình hình của bố ra sao, từ từ rồi thưa chuyện cho cả nhà cùng biết cũng chưa muộn, nên chàng mập mờ đẩy
đưa:
- Rồi em sẽ biết... An nói tiếp:
- Đừng lười biếng, anh sẽ trả công
mà! Đi xi- nê và một chầu ăn kem tối, rủ mấy đứa bạn em đi luôn.
Thục Chi khoái chí, vỗ tay:
-
Hoan hô anh hai, hoan hô trung úy An.
-
Anh sắp lên đại úy rồi đó cô bé!
Chi hào hứng:
-
Chúc mừng, chúc mừng, nhà mình sắp có tin vui.
An
đứng dưới búp sen, những sợi nước tuôn xuống lạnh ngắt, làm chàng phải nhảy ra,
nhảy vô đôi ba lần để cơ thể, da thịt có đủ thời gian tiếp nhận, làm quen với
cái lạnh bất ngờ nầy. An vừa kì cọ, vừa suy
nghĩ - “Bố bệnh mà sao thấy me và con Chi không có chút ưu sầu nào! Như vậy
chắc bệnh tình của bố không đến nỗi.”. Nghĩ thế An cũng bớt phần lo lắng, vài
ngày tới bố khá khá sẽ thưa chuyện mình với Quân cho cả nhà nghe, đưa luôn tấm
ảnh của Quân. Quân đẹp, duyên dáng, chắc chiếm đựơc cảm tình của mọi người.
Hoàng
hôn Đà Lạt, sương mù giăng phủ nơi nơi, rừng thông xa xa khuất bóng dưới làn
khói sương mờ mịt. Chiếc taxi chở ba mẹ con An qua nhiều con đường nhỏ trong
thành phố, rồi ngừng lại trước cổng nhà thương. Ba người xuống xe đi qua vườn
bông nhỏ, quẹo trái để vào hành lang. Bà Bình tay cầm lọ hoa tường vy, An xách
phụ Chi giỏ trái cây. Bà Bình như quen thuộc chỗ nầy lắm, bà đứng lại trước một
căn phòng, cánh cửa khép hờ, bà đưa tay gõ ba tiếng lấy lệ, rồi đẩy luôn cánh
cửa bước vào, miệng nói:
-
Bố ở trong nầy.
An theo sau mẹ, chàng nhìn thấy trên giường bệnh,
một ông già râu tóc bạc trắng, đôi mắt nhắm nghiền, nước da xanh xao, hơi thở
yếu ớt. Tay trái đang truyền nước biển, miệng thở bình dưỡng khí. Người ấy là
bác Điền, chớ không phải bố An. An quá đổi ngạc nhiên, chợt có tiếng ông Bình
gọi:
-
An, vào đây con!
Bà
Bình lách người, nhường chỗ cho An bước tới. Cánh cửa phòng đóng lại, có thêm một
khoảng không gian dung chứa đủ năm người.
Ông Bình ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh, lưng
quay ra cửa, tay nắm lấy bàn tay người bệnh như muốn truyền thêm sức sống ở
giữa cái tuổi đời chập choạng hoàng hôn. Nhã Ngọc đứng bên đầu giường, vừa thấy
bà Bình, An và Chi, nàng gật đầu chào với đôi mắt buồn xo, long lanh ngấn lệ.
Ông
Bình chỉ chiếc ghế đối diện, bảo An:
-
Con ngồi xuống đây.
An vâng lời, Ông Bình vô đề:
-
Như con thấy, bố vẫn khỏe mạnh. Chỉ có bác Điền không được khỏe lắm! Bác đang ở
trong giai đoạn vô cùng nguy hiểm. Bác bị đứt mạch máu não, mấy ngày trước bác
còn nói được chút ít, nhưng kể từ chiều hôm qua, bác đã đi vào trạng thái hôn
mê. Trước khi xảy ra sự việc ấy, bác Điền
đặt hết kỳ vọng ở bố, ở con, và ở gia đình họ Vũ nhà mình.
Ông
Bình quay sang phía Nhã Ngọc:
-
Cháu Nhã là đứa con gái duy nhất của bác Điền. Nhã sẽ bơ vơ, đơn côi nếu bác
Điền có mệnh hệ nào. Vì vậy, bác đã nhắc lại câu chuyện xa xưa của hai bên hứa
hẹn kết tình thông gia khi hai con khôn lớn. Bác Điền rất thiết tha, ân cần gởi
gắm, trối trăn - “Hãy tiếp nhận và yêu thương Nhã”. Nhã sẽ là vợ con, là dâu
của bố mẹ.
An
từ ngạc nhiên nầy, đến ngạc nhiên khác. Chàng không thể ngờ mình bị áp đặt một
sự việc oái oăm, kỳ cục như vậy. Chuyện cưới vợ phải do chàng lựa chọn người tâm đầu
ý hợp. Bố đâu thể độc đoán tự quyết định như thế được.
Nghĩ
vậy, An đứng lên thẳng thắn trả lời:
- Thưa bố, điều ấy không thể được.
Ông Bình gằn giọng:
-
Sao không thể được?
An
dứt khoát từ trong trái tim:
- Vì con không yêu Nhã, con chỉ xem Nhã như đứa em
thôi.
Nhã
Ngọc ôm mặt, chạy nhanh ra khỏi phòng, tai vẫn còn nghe lời mạnh mẽ của ông
Bình:
-
Nhưng rồi con sẽ yêu, thời gian chung sống là môi trường thích hợp để hai con
phát triển tình yêu.
Bà
Bình thấy hai cha con xung đột, to tiếng trong phòng bệnh, bà đứng lên khuyên
can:
- Thôi ông, chuyện đâu còn đấy, về nhà mà khuyên
bảo nó!
Ông
Bình vẫn chưa hết tức giận:
-
Tôi quyết bắt nó phải cưới con Nhã để giữ tròn lời hứa với anh Điền.
An
không còn giữ được bình tĩnh:
-
Bố muốn cưới thì cưới đi!
Lại
thêm một người bước nhanh ra khỏi phòng. An đi như chạy, một chiếc tắc-xi trờ
tới, An ra dấu cho xe ngừng lại, chàng mở cửa nhảy tọt vô xe. Bà Bình và Chi
chạy ra kêu lớn:
-
An, An con đi đâu thế? Anh An nhớ về nhà nhé!
An
không còn nghe thấy gì nữa sau khi cánh cửa xe đóng lại. Người tài xế như đã
mục kích quang cảnh diễn ra, nên chạy một đoạn đường khá xa, xe đang lăn bánh
trên con đường Nguyễn Hoàng. Tài xế ôn tồn, lễ phép hỏi:
-
Thưa cậu, đi về đâu ạ!
An
bực dọc chuyện mình nên trả lời cộc lốc:
- Quán rượu.
An
ngồi lặng lẽ ở một góc phòng, Đà Lạt vào đêm đã bắt đầu chớm lạnh. Ly bia, khói
thuốc hôm nay sao mà đắng nghét. Chàng nhả ra từng cụm khói lên khoảng không,
như thả ra mọi sự bực dọc, chàng nuốt từng ngụm bia như nuốt cả nỗi đắng cay,
đau đớn. Tiếng nhạc xập xình, chát chúa làm chàng thêm hoảng loạn tâm tư, nỗi
ấm ức chực tràn dâng. Chàng cảm thấy như bị lừa gạt - “Tại sao me và Chi hùa
theo bố, bảo bố bệnh để gạt gẫm mình, những lời nói của bố thật vô lý. Bố chỉ
thương người bạn già, mà không đoái hoài đến hạnh phúc của thằng con nầy sao?”.
Càng nghĩ, An càng buồn thấm thía. Chàng quyết định phải về nhà lấy hành lý,
đến ở nhà người bạn thân là Duân. Đến nhà Duân ngủ một đêm, tránh đụng mặt cãi
cọ với ông Bình nữa.
Bà Bình và Chi về nhà trước, ngồi phòng khách đợi
An. Ông Bình vẫn còn ở nhà thương, lo lắng số phận của ông Điền từng giây, từng
phút. Thấy An về, họ mừng lắm, bà liền dỗ ngọt An:
-
Bố con nóng tính, để từ từ me khuyên.
An
không trả lời, đi thẳng vô phòng xách túi hành lý bước ra. Chàng biết mẹ chàng
đã phục tùng chồng suốt mấy mươi năm nay. Có bao giờ bà dám trái ý ông đâu,
nhất là những chuyện trọng đại. Lối dỗ ngọt ấy chẳng qua là sự xoa dịu nỗi bực
tức trong lòng chàng mà thôi.
An
đến trước mặt bà Bình:
-
Thưa me, xin me tha lỗi, con phải đi đây!
-
Đi đâu giữa đêm tối thế nầy?
-
Đến nhà Duân.
Duân
là người bạn thân của An từ tấm bé, nhà cũng ở gần đây, nên bà Bình an tâm:
- Thôi cũng được, con đến với Duân
cho khuây khỏa. Mai nhớ về lại nhà với me nghe chửa!
Rồi bà tặc lưỡi than thở:
-
Thiệt là khổ, bố, con ít có cơ hội gặp nhau, mà gặp nhau thì lại có chuyện.
Cha, con như nước với lửa ấy!
Thục
Chi chưa kịp vui với anh mình, nên nàng tha thiết dặn dò:
-
Ngày mai bố đi làm, anh nhớ về nhé!
An
trấn an cô em gái:
-
Anh còn phải khao em cùng các bạn một chầu xi- nê và bữa kem tối, quên sao được
cô bé.
An
đau lòng chào mẹ:
- Con về đây, được biết bố mẹ khỏe
cả, con mừng lắm! Nhưng xin me thưa lại với bố, hạnh phúc của đời con, xin hãy
để con tự lựa chọn. Bố làm thế, không thương con mà trái lại còn rất độc tài và
vô lý.
Ông
Bình vừa về nhà, đứng bên ngoài, nghe đủ lời lẽ của An, ông bước vô, thấy An
sẵn sàng hành lý trên vai, ông nổi cơn thịnh nộ:
-
Mầy cút ngay, đồ con bất hiếu!
Lời
nói của ông như cơn gió mạnh cuốn phăng An, đẩy chàng ra ngoài cánh cửa nhanh
hơn, giữa sự ngơ ngác, bàng hoàng của bà Bình và Chi.
An
lang thang một mình trên con đường vắng. Trời Đà Lạt ban đêm, các vì sao ngủ
sớm. Gió lạnh se se, lòng chàng buồn thê thiết. Nhã Ngọc cũng dễ thương, nhưng
chàng không thể nào yêu Nhã được, vì chàng đã yêu Quân. Chuyến nầy định về
trình thưa mọi việc đến bố mẹ. Nào ngờ, An chua chát - “Hay là mình về khách
sạn, ngày mai đi xe đò trở lại Sàigòn hoàn tất công tác rồi xuống Rạch Giá thăm
Quân. Biết trả lời sao với Quân đây? Nên giấu giếm, hay nói sự thật?”. Bao
nhiêu câu hỏi cứ quay cuồng trong tâm trí.
An
lầm lũi đi dưới hàng cây, ngàn cánh lá lao xao, tình tự, như lời ủi an, khích
lệ - “Hãy cố gắng vượt qua mọi giông bão cuộc đời…”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét