Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2018

Qua Biển - Chương 5: Đài Kiểm Báo 403


Cuối giờ làm việc, đại úy Xuân đến dặn dò An một lần nữa:
- Ngày mai anh và hai nhân viên khác đại diện tôi cùng các anh em dưới đây, lên Đài kiểm báo để ăn mừng buổi tiệc khao quân của họ trong công tác bắt được hai tàu buôn lậu vừa qua.
 Rồi ông Xuân vui vẻ nói tiếp:
- Khi nào mọi việc ổn định, giải giao qua tòa án dân sự, thì chắc chắn chúng ta sẽ có tiệc ăn mừng nữa đấy! Đơn vị Đài kiểm báo là đơn vị trực thuộc, chúng ta cần phải đi thăm để thể hiện tinh thần thân thiện trong công việc hợp tác và chia xẻ trách nhiệm lẫn vinh dự.
An gật đầu đồng ý và tán thành sự sắp xếp của đại úy Xuân. Chàng uể oải đứng lên rồi lững thững bước ra khỏi phòng. Buổi chiều nắng chết, chỉ còn bầu trời xám đục chung quanh. Từ ngày Quân đi đến nay chàng cảm thấy thời gian như dài hơn, đầu óc lúc nào cũng ủ dột, chán chường, như thiếu mất đi một cái gì trong cuộc sống - “Thôi sẵn dịp nầy mình nên đi chơi cho khuây khỏa”. Đã hơn mười ngày qua, chàng đâu có tụ hợp bạn bè, cà phê, cà pháo, hay nhậu nhẹt gì nữa!
Buổi sáng thứ bảy mặt trời lên cao, ánh nắng nồng nàn, gió hiu hiu mơn man trên làn da mọi người, trên ngọn cỏ, ngàn cây. Chiếc xe Jeep của Đài được gởi xuống để chở nhóm người của An lên viếng chơi với Đài trong buổi tiệc đơn sơ, khiêm tốn. Xe chạy về hướng ngã ba Công Binh, con đường lởm chởm, đất đá gồ ghề, dốc lên, dốc xuống. Khi chạy ngang qua cái miếu thờ bên kia đường, thì Nghĩa chỉ tay:
- Kìa, bên kia là cái miểu thờ cô Sáu đó!
An như nhớ ra, hồi mới đến chàng thường nghe bạn bè, đồng đội, nhất là cái đám lính “Bụi đời” trong căn cứ, mở miệng ra hay thề thốt: “Tao mà nói láo cho cô Sáu bẻ cổ…”. Nghe chúng nói cổ linh thiêng lắm. Dân làng ở đây khi có việc gì cần xin hỏi, cầu cô phù trợ thì đều được toại lòng. Cô Sáu là người rất đẹp, hồi thời Pháp thuộc cô bị bọn thực dân háu sắc làm nhục nên cô đã tự tử. Có lẽ linh hồn không siêu thoát, Cô lẩn quẩn nơi dương thế, giúp đỡ người hiền lương, khốn khó, tạo ơn phước cho bá tánh.Từ đó, thấy cô quá hiển linh nên dân làng lập miếu thờ, khói nhang cúng kiếng mâm quả quanh năm.
Qua khỏi ngọn đồi nhỏ, đường rộng hơn, hai bên có nhiều lớp hàng rào kẽm gai bao bọc. Xa xa tận phía trong, nhiều dãy nhà tôn nơi giam giữ mấy chục ngàn tù binh Cộng Sản. An thấy lố nhố bọn họ trong bộ áo quần màu nâu, sau áo có số bí danh màu đen, đầu trọc lóc, họ thấy xe của bọn An chạy ngang qua, tất cả đều nhìn ra với ánh mắt thèm khát sự tự do. Xe cứ ngon trớn trên con đường đất đỏ, thỉnh thoảng mới có một vài chiếc xe nhà binh chạy ngược chiều với xe An. Bụi đỏ tung cao, An phải đưa tay lên bụm kín mũi mới thở được. Bên phải của chàng cũng có nhiều dãy nhà, cách nhau không xa lắm. Có lẽ đây là doanh trại của các đơn vị quân cảnh trông coi tù binh. Lên đồi rồi xuống dốc, những cái dốc không cao lắm. Qua nhiều con đường như vậy, xe quẹo trái ngay ngã ba, Nghĩa khều An nói to: 
- Nếu cứ đi thẳng thì đụng Cầu Sấu, nơi đây cũng có vài trăm nóc gia, một Tiểu đoàn Địa phương quân trú đóng, cũng khá nhộn nhịp.
Chiếc xe thoải mái, bằng lòng hơn trên con đường tráng nhựa. Hai bên rừng nhiều gốc cây còn đang cháy dở dang, nham nhở. Người dân khai khẩn vùng nầy để làm lò than, biến những khu đất hoang thành rẫy nương trồng các loại như bắp, chuối, khoai mì v.v…Làn khói trắng còn nhen nhúm bay là đà, len lỏi trong từng bụi cây. Vài nóc nhà tranh nằm rải rác ven đường.
Đường đi càng lúc càng vắng, chỉ độc nhất một chiếc xe của bọn An bon bon trên đường. Rõ đúng là quân đội Mỹ đi đâu cũng đầy đủ tiện nghi. Đường sá, nơi ăn, chỗ ở đều được ưu tiên. Đài kiểm báo do Mỹ thiết lập và bảo trợ nên từ con đường cũng phải tươm tất, ngon lành.
Một ngày đẹp trời, ánh nắng vàng tươi, rạo rực lay tình cả khóm lá cành cây. Hai bên rừng ngàn hoa sắc tím đang rung rinh theo gió. Bầu trời trong xanh, mây trắng lững lờ bay về một phía. Khung cảnh thiên nhiên và hùng vĩ, xe băng ngang ngã tư, vượt qua mái nhà tranh, anh Liên tài xế nói:
- Cái quán giải khát dưới chân đồi đây giúp cho anh em trên đài khá nhiều. Mỗi lần lên xuống, họ dừng chân nghỉ tạm, uống ly nước giải khát cho đỡ mệt. Cô chủ quán vui tính đáo để. Anh Liên cho xe giảm tốc độ và gài số cao, chỉ tay về khoảng đất rộng sát chân đồi nói:
          - Thời gian trước, xe Dodge của Quân Cảnh chở một số tù binh đi làm tạp dịch, tới chỗ nầy họ cướp được súng, bắn lính cai rồi cả bọn đào thoát. Quân đội huy động luôn cả chó đánh hơi mà chẳng bắt được tên nào.
Dốc núi càng lúc càng cao, đường trở nên ngoằn ngoèo, khó đi hơn. An chợt nhận ra mình đang ở trên đầu cành cây, ngọn cỏ. Phía phải của chàng là hố sâu thăm thẳm, rừng cây xanh đậm bạt ngàn. Bên trái là sườn núi, hoa cỏ dại chen nhau mọc chi chít, đặc biệt An thấy có nhiều bụi cây đang trổ hoa hồng hồng, tim tím. Cánh hoa cũng khá lớn, nở ra từng chùm, mỗi hoa có năm cánh tròn đang nở rộ dưới ánh nắng phơi phới, tạo cho khung cảnh càng nên thơ hơn. Ở kia, vùng phía tây trước mặt, trời nước bao la, xanh ngát một màu, không phân chia đâu là ranh giới. Nước trời hòa chung, thênh thang lồng lộng. Càng lên dốc chiếc xe như dựng ngược, bọn An hoảng quá, ghì chặt vào thành xe nín thở. An nghĩ thầm - “Lỡ xe đứt thắng tuột dốc thì chết cả bọn”.
Anh tài xế thấy họ khiếp quá, liền trấn an:
- Không sao đâu, sắp tới rồi! Mấy ông đi chưa quen, chớ ở lâu như tôi lên xuống hà rầm, riết rồi cũng quen, không còn sợ nữa.
Nói thì nói vậy, nhưng thật ra ở đoạn dốc nầy đã xảy ra tai nạn vài lần và cũng có người mất mạng rồi...Ngọn đồi chỉ cao hơn mặt biển vài trăm mét mà sao thấy ớn quá. Con đường ôm sát triền núi, hướng về mặt biển rồi dần lên thêm mấy đoạn cao ngoằn ngoèo, cuối cùng cũng tới ngay trên đỉnh đồi.
Anh tài xế ngừng xe lại, cánh cổng sắt mắt cáo được mở ra. Người lính gác đưa tay chào cả bọn. An chợt nhìn thấy ba chữ sơn màu đen thật lớn “Khỏe hì hì” đặt ngay trước lối vào trạm canh, chắc sáng kiến của anh chàng nào đi bộ lên, xuống cái đồi khổ ải nầy, đã dư thừa kinh nghiệm, đã quá mỏi chân, tàn sức, tàn lực. Đến nơi chỉ còn hơi thở dồn dập, hổn hển bởi quá mệt, vì đường dài, dốc cao. Tới được đỉnh đồi thì khỏe re, ba chữ nầy nghĩ ra thiệt đúng quá trời, chớ còn gì!
An nhảy xuống xe, đưa mắt chiêm ngưỡng quang cảnh chung quanh, y như là cảnh tiên. Trời cao, đất cao, mây trắng len lỏi, sương khói mong manh mờ đục. Xa tít ngoài khơi, mây trời bàng bạc, từng áng mây thong thả, tênh hênh, nằm thoải mái, đợi chờ anh nhân tình cánh gió đến mơn man, trìu mến, đẩy đưa. Xa mờ dưới kia, nhiều con sóng trắng xô bờ, đập vào gành đá, nước bắn lên cao tung tóe. Lòng An thanh nhẹ, ngất ngây cảm xúc. Nắng gió, mây trời, hoa lá tạo nên bức tranh thiên nhiên mà không người họa sĩ tài danh nào vẽ được. Trong ánh sáng chập chờn xuyên qua cụm mây trước mặt, An như thấy gương mặt Quân hiện ra kiêu sa mờ ảo mơ hồ.
An đứng quan sát tình hình tổng quát. Trên đỉnh đồi là khoảng đất rộng hơn một mẫu tây, được san bằng để làm doanh trại. Chính giữa là cổng chánh đi vào trại, hai bên là hai dãy nhà, phân chia ra nhiều căn, dãy phía trái là phòng ở của đoàn viên, khu vực nhà bếp, phòng tắm. Một bồn nước cao đặt gần sát hàng rào hướng đông nam, và một nhà vệ sinh riêng biệt nằm tận dưới xa kia. Dãy nhà bên phải chia làm nhiều căn. Căn đầu tiên là nhà máy điện, kế đến là giàn Ăng-Ten Ra-Đa cao to, đen ngòm, đang quay chầm chậm. Bên dưới được bao bọc bằng những bức tường thép kiên cố. Phía sau là phòng Ra-Đa xây bằng xi măng rất vững chắc, là nơi sĩ quan và đoàn viên thay phiên nhau trực để theo dõi các hoạt động của tàu bè trên mặt đại dương thuộc vùng kiểm soát của đài. Nối tiếp là dãy nhà dành cho sĩ quan ăn ở sinh hoạt thường ngày. Phía trong, đối diện cổng vào là một dãy nhà ngang, tường cao và dầy làm kho chứa nhiên liệu, đạn dược. Chung quanh vòng đai của doanh trại nhiều trụ đèn với công suất cao, bóng đèn to tròn như mặt trăng kết đôi ba bóng thành một trụ. Ban đêm ánh sáng cực mạnh nầy rọi rất xa, soi sáng được khoảng rộng chung quanh rất rõ ràng và hữu hiệu. Bên ngoài hàng rào cao, nhiều lớp kẽm gai bao bọc, nằm chồng chéo lên nhau. Bên trong cũng có nhiều công sự phòng thủ rất cẩn mật. Phía sau doanh trại có một trung đội Địa phương quân và Pháo binh được tăng cường, biệt phái lên đài để yểm trợ và bảo vệ cho cả hải đảo bằng những khẩu đại pháo, nếu địch quân có mưu đồ tấn công hoặc pháo kích vào những nơi trọng yếu. Chung quanh trại là rừng cây hoang dã, chỉ có mặt hướng tây là bể cả mênh mông.
Bọn An đi một vòng mất 20 phút mới trở về cổng chính. An nghe tiếng máy xe rú lên từng hồi dưới kia, cả bọn ngó xuống, hai xe xuất hiện cùng một lúc. Một chiếc xe Dodge của đài chở các anh em trong ban ẩm thực đi chợ dưới phố vừa về, còn chiếc xe Jeep nữa, chở ba cô gái ngồi băng sau, hai chàng sĩ quan ngồi băng trước, có lẽ mấy nàng nầy là bạn gái của các anh. Hôm nay ngày vui chung của trại nên họ mời mấy cô lên chơi cho không khí thêm phần tươi vui, náo nhiệt. Hai chiếc xe dừng lại, người trên xe lần lượt bước xuống. Các cô có vẻ vui nhộn và tự nhiên. Hai anh sĩ quan, trung úy Bách và thiếu úy Hưng vui vẻ đến bắt tay An và giới thiệu các cô, Bách khôi hài:
- Đây, các cô chuyên môn gõ đầu trẻ! Cẩn thận kẻo gõ luôn bọn mình nữa đấy! Cô nầy Hồng, cô kia Phấn và cô nọ Lan.
An gật đầu chào xã giao rồi cả bọn kéo vào doanh trại.
An nghĩ thầm: “Cô Phấn lại xuất hiện nơi nầy! Chẳng biết có phải là oan gia không nữa? Nhớ kỳ trước, cái chân của cô bị nhum đâm, trong tình huống khẩn cấp, cứu người như cứu lửa, An phải làm cái chuyện kỳ cục, xấu hổ và ngượng ngùng hết sức. Ở nơi đây có ba bốn ngôi trường tiểu học, cô giáo trẻ không ít. Các cô đến từ đất liền, sau buổi dạy hoặc cuối tuần rảnh rỗi, các cô thích làm quen với mấy chàng để được đi chơi đó, đây cho đỡ buồn. Phấn gặp lại An giữa chỗ đông người, nàng giả vờ như chưa từng quen biết, vì nàng còn thẹn thùng, mắc cở bởi câu chuyện kia. An cũng “phớt tỉnh ăng-lê” luôn.
Cả nhóm vào để gặp ông Trưởng đài chào ra mắt. Tiếng cười nói ồn ào, vui vẻ của các cô khiến bầu không khí trở nên náo nhiệt, vang động khung cảnh thiên nhiên, tĩnh lặng của núi rừng. Bọn họ vào dãy nhà bên phải là nơi trú ngụ của các sĩ quan và Trưởng đài. Nghe tiếng con nít nói đỏ đẻ và tiếng người đàn bà trong trẻo vọng ra, rồi có tiếng đàn ông:
- Được rồi, em ra luôn đi, chắc một số bạn bè của mấy anh ấy từ dưới phố lên chơi chứ gì!
Trung úy Hạc Trưởng đài bước ra. Trung úy Bách giới thiệu bọn An cùng các cô giáo với ông Hạc, An bắt tay trung úy Hạc rất thân tình và tự nhiên. Tướng ông phốp pháp, gương mặt phúc hậu, hiền lành, vui tính. Ngườt thiếu phụ tay dắt đứa bé trạc hơn hai tuổi, nàng còn rất trẻ. An sững sờ và vô cùng ngạc nhiên có đôi phần lúng túng, vì người ấy chính là Phượng, người yêu cũ của An hơn bốn năm về trước. Trung úy Hạc giới thiệu Phượng với mọi người:
          -Phượng, bà xã tôi! Mang con ra thăm tôi trong mấy ngày Tết, để tôi đỡ cô đơn đó mà!
Vừa nói ông vừa cười, xoa đầu vợ, Phượng hơi ngượng ngùng, bối rối, không ngờ gặp lại người xưa trong hoàn cảnh như thế nầy! Nàng cố làm ra vẻ tự nhiên, chào hỏi mọi người rồi xin phép dẫn con ra sân trước, cho con coi mấy con gà mà các chú lính vừa mua dưới phố về để làm tiệc. Ông Hạc nói rất tự nhiên:
- Các anh đưa mấy cô đi xem phong cảnh chung quanh đi! Chiều xế xế một chút rồi mình sẽ nhập tiệc. Nầy anh Hưng, dẫn các cô ra bìa rừng hái trái cây, hay coi hoa cỏ gì đó... Hãy cho các cô leo đồi, leo dốc, bụng đói cho nhiều rồi ăn mới thấy ngon, chớ nhà bếp mình dở lắm, kẻo mấy cô chê thì lần sau không cô nào chịu lên chơi nữa đấy!
Ông Hạc vừa nói vừa pha trò, nhưng An không thể nào cười được nữa. Đầu óc chàng quay cuồng với bao nhiêu câu hỏi về Phượng. Mối tình ngày xưa tưởng đã nằm yên theo năm tháng, thời gian gội rửa bóng hình, nào ngờ hiển nhiên sống lại. Gặp gỡ tình cờ khiến cõi lòng An xao động, ít nhiều cũng ray rứt, xót xa. An tư lự miên man nghĩ ngợi về cuộc tình đã qua. Đi chơi núi với các cô giáo cùng mấy anh kia cho hết thời gian chớ thật ra An bây giờ chỉ muốn ngồi yên tìm hiểu về câu chuyện của Phượng. - “Tại sao Phượng lại lấy Hạc, mà không phải là Kiếm?”.
Cả bọn loanh quanh trong rừng mấy tiếng đồng hồ rồi cùng kéo nhau về Đài.
Nắng ngả về tây, bóng cây rừng âm u chập chờn, ánh sáng giao động lung linh nhảy múa nằm lại sau lưng. Con dốc trải nhựa hiện ra, từng bước chân chậm lại, thân người như bật về phía sau. Cô giáo Phấn loạng choạng như sắp té, nàng đưa tay bấu vào cánh tay vạm vỡ của An để tìm cho mình sự an toàn giây phút. Phấn cười chữa thẹn, pha trò:
- Chắc phải mượn đỡ cánh tay của trung úy An, lên tới đỉnh đồi mới trả đấy nhé!
An biết cô giáo Phấn có ý thích mình. Suốt ngày hôm nay, đã nhiều lần Phấn tìm cách gần gũi An và gợi chuyện, An chỉ trả lời qua loa, làm sao An có đủ bình tâm nghĩ suy chuyện khác được nữa? 
Nhà bếp lo xong phần thức ăn, hai bàn dài được đặt song song, nước ngọt, bia và vài chai rượu mạnh khui ra. Trên dưới khoảng ba chục người, anh em của Đài chưa đầy hai chục. Vắn tắt vài lời khai mạc, trung úy Hạc tuyên bố nhập tiệc. An đưa mắt tìm Phượng, nàng ngồi sát bên chồng ở dãy bàn đối diện bên kia, thỉnh thoảng Phượng liếc mắt nhìn An như muốn gởi gấm nỗi niềm sau bao năm xa cách. Nàng dè dặt bởi vì trước mặt chồng và cô giáo Phấn lúc nào cũng theo sát An. Phượng đâu hiểu rằng, Phấn cũng chỉ là người An mới gặp đôi lần, chưa có sự thân mật nào cả! Ngoài cái chuyện dùng nước tiểu cứu người đẹp qua cơn nhức nhối khi Phấn bị gai nhum đâm. Còn Phấn thì suy nghĩ khác - “Biết đâu duyên số trời ban, khiến nàng gặp An trong tai nạn kỳ quái kia để rồi An đã chẳng ngại ngùng, chân tình giúp đỡ”. Nghĩ thế nên Phấn cứ như sam theo riết bên chàng.
Phần An, để đè nén sự xúc động khi gặp lại người tình xưa, và cũng để nguôi ngoai nỗi nhớ người yêu mới mà hiện giờ đã cách một đại dương. An uống thật nhiều bia và rượu. Chàng uống, uống để quên đi tất cả giông bão cuộc đời, thổi về những tàn tích chua cay, phiền muộn của một thời đã yêu và một đời mong được tìm quên qua bóng hình người mới...An cố xua đuổi hình ảnh Phượng ra khỏi đầu óc mình, chẳng còn gì để luyến tiếc! Đã là quá khứ, đã là chuyện của thời xa xưa vừa mới yêu rồi tan vỡ. Bây giờ trong tim ta chỉ có Quân, người con gái diễm kiều, hiền ngoan, đã hâm nóng lại trái tim chàng lính trẻ đa tình, đã đôi lần rạn vỡ vì yêu! Trong ly bia vàng sủi bọt, An mơ hồ thấy Phượng và Quân cũng có Phấn dự phần. Chàng đứng lên bước đi loạng choạng, bên tai còn nghe loáng thoáng câu nói của người con gái ngồi kề:
- Anh An cẩn thận, đừng uống nhiều nhé, coi chừng say!
           An không còn nghe và biết được gì kể từ giây phút đó.

*   *   *

An nằm im, lắng nghe tiếng mưa rơi rả rích trên mái tôn, rồi đều đặn rớt xuống sau hè. Tiếng lộp bộp nhịp nhàng buồn bã, âm thanh vọng lại như mang theo âm hưởng cuộc tình tưởng đã tàn phai, chôn vùi theo năm tháng. Phượng đó, một thực tại không thể chối bỏ. Trong cơn say, chàng mơ hồ tưởng là mộng mị, nhưng bây giờ An đã tỉnh táo hoàn toàn, cố nhớ lại chuyện ngày hôm qua, rõ ràng như ban ngày. Dù khi gặp lại, chưa ai nói với ai một lời, An tự nhủ - “Hãy để quá khứ nằm yên, không nên khơi lại đống tro tàn dĩ vãng. Ta nên sống cho hiện tại và gìn giữ hạnh phúc với Quân ở tương lai. Một tình yêu mới thiết tha, cuồng nhiệt, đang sinh sôi nẩy nở từ trong trái tim nầy!”. Chuyện tình với Phượng coi như một giấc mơ đẹp, đến rồi đi rất tự nhiên, như người nằm mộng chợt tỉnh giấc, rồi đêm mai sẽ có những cơn mơ kế tiếp trong đời... Hoặc giả tâm hồn chàng lúc gặp lại Phương như hòn đá ném xuống mặt hồ, thoạt tiên làm chao động mặt nước, những vòng tròn gợn sóng lăn tăn rồi hòn đá chìm sâu khi làn nước xanh kia vô tình khép lại. Rồi Sau Tết, Phượng sẽ rời bỏ chỗ nầy, trở về Sàigòn, hai người không còn cơ hội gặp nhau. Ai có đời sống nấy, vất bỏ quá khứ không cần thiết, khi cuộc tình xưa đã chẳng còn đủ điều kiện để chàng phải đắm đuối một đời. An cần phải giữ kín câu chuyện tình nầy một phần cho chàng và cũng cho Phượng nữa!
An ngồi nhỏm dậy nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ trưa rồi. Chàng nhớ lại suốt chiều hôm qua mình đã uống quá nhiều rượu, say mèm không còn biết trời trăng gì nữa! Chẳng hay ai đưa mình về? Rồi chàng ngủ một giấc đến bây giờ mới tỉnh. An chợt nhớ ra, tối nay là tới phiên mình trực đêm. Phải đi tắm trước đã, sau đó kiếm cái gì ăn vì chàng nghe bao tử cồn cào kêu đói. Nhân tiện ghé thăm ông Hai, ba của Quân, hỏi thăm coi bao giờ nàng về ăn Tết? Tính tới hôm nay chỉ còn năm hôm nữa là đến mùng một Tết rồi đó. Mình cũng đã hai mươi bảy tuổi rồi, chẳng lẽ cứ lông bông hoài sao? Cái tuổi cũng vừa đúng để thành gia lập thất, xây dựng một mái gia đình… Bố mẹ An cứ hối thúc chàng lấy vợ mỗi khi về phép, lần nào An cũng thối thoát rằng mình còn trẻ hoặc chưa gặp người vừa ý!
An bước lại mở tung cánh cửa sổ, bên ngoài mưa bụi giăng trắng cả khung trời. Mưa xuân đầu năm đã mang lại cho đất trời sự êm ái dịu dàng, mát lạnh. Từng lớp mưa đan nhau nghiêng nghiêng lướt tới, rì rào theo ngọn gió thổi qua, rồi giật lùi, ngả nghiêng vì sự di chuyển của hướng gió đổi chiều. Khung cảnh thật ảm đạm, đìu hiu, An cảm thấy cô đơn, trống vắng, cõi lòng lạnh lẽo như không khí ngoài kia. Chàng thèm một vòng tay ôm, bờ môi ấm của người tình trong buổi chiều mưa như hôm nay. Quân đằm thắm, thánh thiện, ở Quân chàng có sự bình yên và thoải mái, nhẹ nhàng như những giọt mưa rơi trên biển vắng.

                                   

          An ngồi trong phòng hành quân suốt hai tiếng đồng hồ. Hôm nay công việc không bận rộn như mọi khi, có lẽ vì mùa Tết, trời trong, gió lặng, biển êm nên kẻ gian không dại gì rong tàu trên biển để mắt thần ra-đa chiếu cố, gọi PCF tóm vào bờ. Tàu tuần dương của phe ta cũng siêng năng lắm, chạy tới chạy lui như thể hóng mát gió đêm, ngắm sao rơi trên biển.
An đưa tay lấy gói thuốc, bật diêm quẹt, hít hít vài hơi. Hơi đầy trong miệng, chàng rướn cổ, ngẩng mặt lên trần nhà phà ra những vòng khói trắng tròn to, khói bay lãng đãng, An tiếp tục phun ra những vòng khói nhỏ hơn, cho chúng đi xuyên qua mấy vòng khói lớn sắp sửa loãng tan. Một vùng khói trắng mờ sương là đà trước mặt, từ từ thoát lên cao rồi hòa vào không khí. Cuối căn phòng, Nghĩa rời khỏi ghế bước ra ngoài tìm nước để uống. Căn phòng yên lặng, chìm trong màn đêm. Trời mưa vẫn còn lác đác, An nghĩ đến Quân - “Chỉ ba hôm nữa là Quân sẽ về, mình phải thức sớm, để ra bến đò đón nàng, chắc Quân mừng và ngạc nhiên không ít! Thế mới chứng tỏ tình yêu của mình đối với em thiết tha, sâu đậm như thế nào chứ!”.
Tiếng máy vô tuyến rè rè, chợt chuông điện thoại vang lên, cắt đứt dòng tư tưởng của An. Chàng nhấc ống nghe, bên kia đầu dây, rõ ràng giọng của người con gái, An ngỡ ngàng, bối rối. Từ trước tới nay, trong nghề nghiệp chưa có phái nữ xen vào.
- A-lô, Anh An đó hả? Phượng đây!
           An kinh hoàng, lắp bắp:
- Ồ...Phượng, Phượng đó hả? Phượng không nên làm thế!
          Phượng hiểu lầm câu nói của An, nàng run run giải thích:
          - Anh trách em đã bỏ anh đi theo cuộc tình khác với Kiếm phải không?
Chàng hoảng hốt, hỏi Phượng câu hỏi trên là vì Phượng đã dùng điện thoại trên Đài để gọi cho chàng trong phòng hành quân, nhắc lại chuyện tình xa xưa của hai người bốn năm về trước. Mà giờ Phượng đã có chồng con. Trung úy Hạc sẽ nghĩ sao về chàng khi biết được Phượng lén lút liên lạc. Tuy nghĩ vậy, dù sự tạ lỗi của Phượng sai trật đối với câu hỏi của An, nhưng đó lại là mấu chốt để An hiểu thêm về cái lý do Phượng chia tay với chàng, nghĩ thế nên An im lặng nghe Phượng giải thích thêm:
- Hôm nay Phượng sẽ nói cho anh sự bí mật mà từ trước đến giờ Phượng vẫn chưa cho anh biết.
 Nàng ngưng một chút, đoạn cất giọng nghiêm trang hỏi:
- Anh còn nhớ Diễm, đứa em gái kế của em không?
          An loáng thoáng hình dung ra cô bé tên Diễm. Mái tóc cắt bum bê, ít nói, hiền lành, gương mặt buồn xa vắng. Lúc ấy tuổi Diễm khoảng chừng 18, còn Phượng thì đã 20. Thời gian đó An để hết tâm ý vào Phượng, còn Diễm thì chàng như vô tình. Bên kia đầu máy, Phượng nối tiếp câu chuyện:
- Diễm, nó cũng yêu anh. Tình cờ Phượng đọc được quyển nhật ký của nó, lời lẽ thật đáng thương, tội nghiệp. Đang yêu thầm anh mà không dám nói, nên em là chị đành phải hy sinh mối tình, nhường lại cho em gái. Lúc ấy anh Kiếm cũng đang theo đuổi Phượng, nên Phượng mượn anh Kiếm làm người tình bất đắc dĩ mà thôi! Tránh xa anh, không đi chơi, không hò hẹn, để Diễm có cơ hội gần gũi, thân mật anh hơn. Nhưng không ngờ lòng anh mang đầy tự ái, nên sau nhiều lần anh gặp Phượng đi phố với Kiếm, anh chạy xa bọn em luôn, không tới câu lạc bộ nữa! Đến lúc gần ngày ra trường, Phượng sai Diễm đến tìm anh nhưng anh không tiếp, rồi sau đó anh làm lễ mãn khóa, biền biệt tăm hơi. Phượng đi lấy chồng, anh Hạc rất tốt, con người mẫu mực, hiền lành. Sở dĩ Phượng gọi máy cho anh là muốn cởi bỏ nỗi oan tình, không muốn mang tiếng là người phụ bạc.
Phượng dịu dàng:
- Anh An nầy, chắc anh đã hiểu và sẵn lòng tha thứ cho Phượng chưa? vì thực tế thì Phượng đã làm phụ lòng anh, em đã lấy chồng rồi. Còn anh thì vẫn sống độc thân phải không?
An đau lòng lắm khi biết được nội tình câu chuyện và sự chia tay của Phượng. Nàng cố tìm sự hy sinh cao cả, nhưng việc Phượng làm cũng như chính chàng đã làm. Dù lòng thương hại hay tự ái đặt không đúng chỗ, cũng mang đến sự chia xa đau khổ mà thôi!
          An xúc động, nói vào máy:
- Tất cả là duyên số... Phượng có hạnh phúc với Hạc anh mừng cho Phượng. Câu chuyện cũ, chúng ta hãy lãng quên, coi đó là một kỷ niệm đẹp trong đời. Rồi đây anh cũng phải chọn cho mình một người vợ, một mái ấm gia đình như đời sống của Phượng vậy.
Bên kia đầu máy, Phượng nói thêm:
- Phượng chúc anh năm tới sớm gặp được ý trung nhân. Thôi, anh giữ gìn sức khoẻ nhé An, Phượng chào anh!
An như hụt hẫng, như luyến tiếc, như rớt từ trên cao độ xuống mặt biển mênh mông làn nước mát. Lời giải thích của Phượng đã khiến An cảm thấy nhẹ nhàng, tươi tỉnh hẳn ra. Nỗi uẩn khúc đã được phơi bày, An như bằng lòng với sự chia xa, tan vỡ của một cuộc tình, chóng đến rồi cũng chóng đi. Chàng cười thầm với cái số đào hoa của mình, sao mà lắm mối, chẳng biết đây là họa hay phước? Rồi chàng chợt nghĩ đến Phấn, cô giáo làng mà chàng mới quen sơ. Trông ra thì Phấn rất có cảm tình với chàng. Dáng người nhỏ nhắn, mái tóc tém kiểu mới, đôi mắt to đen, miệng cười tươi như hoa, ngặt một nỗi là mũi nàng không được thanh lắm. Tính tình rất tự nhiên, cởi mở, liến thoắng. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng thật ra chẳng dám mơ ước gì. Bên cạnh chàng Tiết Quân sáng rực, ngọt ngào, ấm áp, đủ cho chàng tận hưởng thứ hạnh phúc mặn nồng, diễm tuyệt của tình yêu. Tất cả những cô gái khác hãy để sang một bên, kẻo không thì phiền lắm!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét