(Viết Tặng Người Vợ Hiền Yêu Qúy
Nguyễn Ngọc Minh)
Bốn mươi bốn năm, thời gian không
ngắn
Ta trải tình mình mưa nắng có nhau
Lòng vẫn yêu, dù trời đất thay màu
Tim vẫn thắm ấp ôm ngày
tháng cũ
Xưa, vẫn nhớ biển, rừng xanh lá rũ
Hai đứa nằm nghe sóng
phủ bờ xa
Ngắm sao khuya gió lạnh bóng nhạt nhòa
Sương ướt nhẹ thoảng thơm hoa dịu vợi
Mưa vẫn mưa trên phố phường An Thới ….
Những giọt buồn se lạnh rớt vào tim
Anh cô đơn đỉnh núi tối im lìm
Em phố nhỏ đèn mờ đêm thao thức
Định mệnh ngày xưa chuyến tàu ký ức
Ngồi cạnh nhau như hẹn ước bao giờ
Ta với em gặp gỡ rất tình cờ
Trong khoảnh khắc mưa bất ngờ rơi xuống
Em bối rối dáng thơ ngây luống cuống
Ta ngại ngần nhưng lòng muốn che mưa
Khoát vai em tấm áo ướt lưa thưa
Tàu cập bến, trời cũng vừa hừng sáng
Rồi từ đó tình yêu anh lai láng
Nhớ thương em theo năm tháng lớn dần
Nụ hoa tình thơm ngát đóa bằng lăng
Đời vẫn đẹp em bao lần hờn dỗi
Hôn mắt em thay một lời xin lỗi
Để tim anh đừng bão nổi, cuồng phong
Để yêu thương phong kín
giấc mơ nồng
Đường An thới-Dương Đông hồng gót nhỏ
Núi thẳm, rừng xanh,
hoa tình mở ngỏ
Đưa nhau về vùng biển gió quê em
Sóng trùng dương ru ngày tháng êm đềm
Mây chiều tím lang thang tìm hải đảo
Một sáng mùa xuân đường hoa, pháo đỏ
Em nồng nàn, tha thước áo hồng tươi
Trên môi em e ấp những nụ cười
Đôi mắt biếc trong
xanh trời Phú Quốc
Ngày tháng bên nhau trải đầy ký ức
Góc biển, ven rừng, đêm thức chờ trăng
Ta yêu nhau không một chút băn khoăn
Trong mưa gió đã lên mầm hy vọng
Chín tháng qua mau mừng đứa đầu lòng
Khi đất nước đang nhượm màu tang tóc
Từ An Thới theo con tàu vượt thoát
Bỏ lại quê hương ngày tháng ngậm ngùi
Nơi đất khách ta sống trong buồn tủi
Vẫn cứ yêu nhau giữa buổi giao thời
Học nói ,học nghe, học tiếng của người
Mong hòa nhập thăng hoa ngày
tháng mới
Thời gian trôi lần lượt nở hoa đời
Thêm ba đứa thêm tiếng cười thơ dại
Dù bận rộn nhưng em đâu ngần ngại
Vừa lo toan vừa nuôi dạy đàn con
Bốn mươi bốn năm tình nghĩa vuông tròn
Nhìn chúng lớn mà thấy lòng xao xuyến
Nhớ ngày nào ta gặp nhau quyến luyến
Tình trao em thầm ước nguyện thành đôi
Bốn mươi năm sau Thế Vũ con đầu
Lập gia thất với Trâm, dâu
thật xứng
Tới Quốc Bảo theo gương anh đi trước
Sáu tháng sau làm lễ cưới Diana
Trương Quốc Dzuân đến tuổi vẫn tà tà
Mẹ hối thúc con sắp già rồi nhé !
Trương Nguyễn Trà Mi gái út rượu nè
Chờ người rót cho yên bề gia thất
Bón mươi bốn năm tình ta chất ngất
Anh yêu em lời lẽ thật tự lòng
Dù đường đời đôi lúc nổi lôi phong
Em hờn giận nhưng mở lòng tha thứ
Nguyễn Ngọc Minh tên
em từ quá khứ
Giữa những thăng trầm vẫn cứ sáng trong
Anh yêu em ngày tháng vẫn mặn nồng
Bởi vì em là đóa hồng, Ngọc qúy
Anh yêu em vì thông minh tài trí
Suốt quãng đường đời thủy thủy chung chung
Ta yêu nhau dù mưa gió bão bùng
Mừng hạnh phúc sao trời cùng thắp nến
Bốn mươi bốn năm đò tình đỗ bến
Mong cuối cuộc đời cạn chén yêu thương
Để tình em đẹp mãi đóa hướng dương
Ta mặc kê chuyện vô thường trời đất…
Tháng tám mùa thu mưa về lất phất
Anh bên em xin hoàn tất thơ tình
Hẹn kiếp nào trong ánh sáng bình minh
Ta lặp lại chuyện chúng
mình muôn thuở…
Sinh nhật năm thứ 75
San Jose ngày 24-8-2017
Trương Thế Hương
Viết tặng vợ hiền Nguyễn Ngọc Minh (Hoa
Hướng Dương)
và các con cháu: Trương Thế Vũ-Trần Ngọc Trâm-Trương Yến Mi Amelia,
Trương Quốc Bảo-Diana Avorado, Trương Quốc Dzuân, Trương Nguyễn TràMi
CHÁU NỘI YẾN MI
(Niềm Vui Đến Muộn)
“ Tiếng cười có một không hai
Càng nghe, Càng
thích , đố ai không cười!”
Bà thương cháu nhất trên đời
Bàn tay bé xíu
gọi mời nụ hôn
Mắt tròn đen láy tinh khôn
Miệng cười xinh xắn mê hồn người ta
Cháu ngoan, cháu
của ông bà
Giọng nói thỏ thẻ cả nhà đều vui
Đầy tháng rồi tới thôi nôi
Học đi, học nói, học ngồi, học chơi
Từ khi cháu bước vào đời
Niềm vui lan tỏa, mọi người thương yêu
Cô, dì , chú,
bác cưng chìu
Dòng họ nội ngoại thảy đều quan tâm
Tiếng cười ấn tượng trăm năm
Mỗi khi nghe thấy dư âm còn hoài
Cháu là cành én
ban mai
Chở mùa xuân tới , tương lai rạng ngời
Gương mặt bầu bĩnh vui tươi
Dáng thì lốc chốc, chạy chơi suốt ngày
Rượt canh theo cháu mệt nhoài
Chỉ sợ cháu té, u hoài
tâm cang
Tuổi già mới có cháu
ngoan
Ai đem đổi chát, bạc vàng cũng không
Thích ôm cháu
mãi trong lòng
Mân mê da thịt, ẵm bồng càng vui
Lắm khi thoáng chút ngậm ngùi
Không nhìn được cháu bồi hồi, đớn đau
Lời nầy để lại mai sau
Yến Mi cháu nội ngày nào bé
con!
Nếu mai Nội đã không còn
Đây là kỷ niệm vàng son một thời….
Viết cho cháu nội gái đầu tiên
Trương Yến Mi Amelia
ngày 14 tháng 08 năm 2020 lúc
cháu vừa tròn 20 tháng tuổi .
Bà Nội Hoa Hướng Duơng lưu bút..
Bé Yến Mi 3 tháng tuổi
  |
Bà nội ẳm Yến Mi 5 tháng tuổi Yến Mi một tuổi
|
Yến Mi 14 tháng tuổi
Yến Mi 15 háng tuổi
Yến Mi 18 tháng tuổi Yến Mi 20 tháng tuổi