Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2018

Qua Biển - Chương 10: Xóm Cồn, Mùa Gỡ Cá


Ông Cù Đe dáng người không cao, gương mặt hiền lành, vui tính. Vừa trông thấy khách vào tới tám người, ông kêu chạy bàn kê thêm một cái bàn nữa cho đủ chỗ ngồi.
Khảnh lớn tiếng gọi:
- Cho chúng cháu tám tô hủ tiếu đi ông Cù...
- Cù Đe có liền, ra ngay, ra ngay! Ông mau mắn trả lời.
“Cù Đe có liền” Câu nầy là câu nói đặc biệt của ông, mỗi khi thực khách gọi món ăn.
Tối mùng hai Tết, nên chợ nhà lồng náo nhiệt lắm. Mọi người ăn uống, nói cười huyên thuyên. Quán Cù Đe là căn chót, nằm cuối dãy chợ nhà lồng. Buổi trưa khi An và Quân cho xe chạy ngang qua, nơi đó là đầu chợ, có trụ cột cờ, thường ngày vào đúng tám giờ sáng là có người thượng kỳ lên theo sự hướng dẫn của chiếc loa phóng thanh. Mọi sinh hoạt đều ngưng lại, mọi người mua, bán đứng nghiêm trang để làm lễ chào quốc kỳ.
An ngó ra ngoài, chợt thấy một quán kem hình lăng trụ trông ngồ ngộ, Dung như hiểu ý, nàng giải thích:
- Nhiều năm trước, chỗ ấy là phòng Thông tin Văn hóa, sau nầy họ dọn về nơi khác. Bây giờ là quán kem của ông Cù Đe luôn đó! Quán nầy do người con gái lớn của ông coi sóc, ăn xong mình qua bển ăn kem nghe!
- Không kịp giờ đâu, mình còn phải qua Cồn nữa, Quân nói.
Hơn mười phút sau, tám tô hủ tiếu nóng hổi, thơm phức, lần lượt bưng ra. Trong tô có mực, tôm, thịt luộc xắt mỏng, một ít thịt bầm, thêm hai miếng gan béo ngậy nằm sóng sánh trong tô nước lèo trong veo, hành ngò, đôi ba lá cải xà lách cùng một ít cải tang xại làm tăng thêm hương vị sắc màu cho tô hủ tiếu về đêm.
An vừa ăn vừa khen:
- Ngon lắm, ngon lắm, thật tuyệt vời...
 Rồi chàng khều tay Quân:
- Lần sau mình lên, ghé đây ăn nữa.
Dung ghẹo:
- Có ăn thì nhớ kêu bọn nầy nữa, chớ ăn chỉ hai người thì kỳ lắm đó.
          An lịch sự:
- Đâu dám thế cô Dung, dĩ nhiên là phải mời các bạn nữa chứ!
Khảnh lúc nào cũng hào phóng, nhất là trong cung cách ăn chơi, tiếp đãi bạn bè…Uống chưa hết nửa ly cà phê đá, Khảnh đứng lên, móc bóp định trả tiền, thì bị An ngăn lại, An nói:
- Cho chúng tôi mời các anh chị bữa ăn nầy.
 An chưa kịp dứt câu, Dung phản đối:
- Đâu được anh An, anh là khách, làm vậy “xệ” dân Dương Đông của tụi em lắm đó!
Ái Mi tài lanh chen vào:
- Thôi, thôi... ai trả cũng được, giành nhau làm gì?
Dung lườm Mi:
- Mầy thì lúc nào cũng thế, Khôn như khỉ ấy...
Mi trả treo:
- Không khôn sao được, mầy thấy không, tao mang cặp kính dầy như thế nầy, mai nầy không giàu, ai mà thèm ưng...
Cả đám cười thông cảm vì câu khôi hài của Ái Mi.
Thầy Hiền nhắc nhở:
- Bọn mình qua Cồn đi là vừa.
Xe qua khỏi cầu Ngang, quẹo trái xuống chợ cá, ngang qua tiệm cà phê của chú Năm Thi, tiệm nầy hằng ngày khách khứa đông đúc lắm. Chú Năm vừa bán cà phê, vừa bán luôn các món ăn. Công việc làm ăn rất phát đạt, chỉ mấy năm mà chú cất được ngôi nhà lầu ba tầng ngay nhà lồng chợ mới. Những đứa con của chú là con nhờ, con cậy, rất siêng năng cần mẫn, cả nhà đồng tâm hợp sức nên chuyện phát tài cũng không lấy gì làm lạ. Chạy thêm một đoạn nữa, cả bọn phải ngừng xe lại, gởi tạm nhà người quen của Dung là hãng nước mắm Hưng Thành, ngôi nhà lầu xinh xắn hướng mặt ra dòng sông.

Xóm Cồn hiện ra, một bờ cát chạy dài bên nầy Dinh Cậu.. Tháng giêng là mùa khô hạn, bầu trời lấp lánh ngàn sao, gió biển thổi vào mát rượi.Cách xa bờ hơn cây số, một quang cảnh thật đẹp đẽ, kỳ thú đập vào mắt An. Những dãy đèn hoa sáng lung linh, mờ ảo, động đậy, lắc lư, trồi lên, hụp xuống như một thành phố nổi lênh đênh trên mặt đại dương.
Quân và An buột miệng trầm trồ:
- Đẹp quá, đẹp quá! Đâu mà nhiều ghe tàu đến thế nhỉ?
Dung nói như khoe thêm quê hương mình:
- Không nhiều đâu, vì hôm nay còn trong ba ngày Tết, nên ít người ra khơi... Chớ nếu ngày thường thì nhiều lắm.
Dung giải thích thêm:
- Anh An thấy không, những ánh đèn sáng măng-xông là ghe xuồng thẻ mực. Họ không đi xa bờ nên mình thấy ánh đèn rõ hơn, dùng ánh đèn măng-xông để dụ khị mấy con mực ham ăn bu tới, cầm vợt xúc lên là có cả mấy ký lô.Còn ghe đánh cá bạc má hoặc ghe câu thì chạy xa hơn, họ dùng đèn điện bóng nhỏ, công suất ít không sáng lắm nên mình chỉ thấy mờ mờ mà thôi.
          Gần 10 giờ đêm, có ba chiếc ghe vào bến, trong đó có ghe của nhà Dung, bọn họ vui mừng chạy tới. Các anh thợ lưới trên ghe nhảy ầm xuống nước. Chiếc ghe quay mũi, cặp dọc theo bờ. Hai người thợ lưới mau mắn nắm kéo hai đầu đường chì và đường phao lên bãi. Bấy giờ cây đèn măng-xông sáng chói mới được treo lên trên ghe. Hơn chục chị phụ nữ với tấm ny-lông che ngang ngực, chạy ào xuống bãi, nước xăm xắp ngang đùi. Những ngón tay móc vào mảnh lưới căng đều, sẵn sàng vặn đầu, vặn cổ mấy con cá béo tròn, tươi rói, xấu số đang treo lủng lẳng trong ổ lưới oan khiên.
          Các chị gỡ cá, đầu đội nón lá che sương, nói cười vui vẻ, tay thoăn thoắt làm việc, họ đứng như vậy hầu như suốt đêm. Ghe nào trúng được nhiều cá thì gỡ mất nhiều giờ hơn. Hết ghe nầy thì chờ ghe khác về bến, họ tiếp tục làm công việc ấy đến khi không còn ghe nào về nữa.
          Nhiều chiếc ghe đã về bến. Bãi dài hơn một cây số, mà hầu như đã hết chỗ. Từng hàng người đứng, từng vùng ánh sáng của đèn măng-xông làm khung cảnh bãi đêm vui nhộn như một ngày lễ hội hoa đăng.
          Dung ngoắc một anh thợ lưới đang cầm vợt:
          - Nầy, anh làm ơn xúc cho Dung một ít cá, để Dung đãi các bạn! Lựa cá thiệt ngon nha…
          - Mùa nầy là mùa cá bạc má, nên con nào cũng ngon tươi hết mà!, anh Muối trả lời.
          Rồi anh đưa vợt xúc vào giữa đống cá nặng trĩu, chìm dưới làn nước trong.
Dung mang giỏ cá về, cả bọn con gái lăng xăng vào bếp. Hơn nửa giờ sau món cá hấp được dọn ra, những con cá bạc má béo ngậy da ánh mỡ hành, bóng láng, thơm ngon nức mũi, làm cả bọn rối rít:
- Hết sẩy! Hết sẩy!
Dung mời các bạn ngồi vào bàn, nhiều loại rau thơm cùng dưa leo, xà lách, nước mắm chanh tỏi và đậu phọng rang giả nhỏ lúc nào cũng có sẵn, nên bữa ăn mới được dọn ra nhanh chóng. Mọi người cầm đũa, tự nhúng bánh tráng vào tô nước bên cạnh, để lên cái dĩa tròn, rồi cho các thứ rau dưa vào. Vẽ một đũa là gần hết nửa con cá, trải đều lên trên, xếp hai bên vào, rồi cuốn tròn lại, chấm vô chén nước mắm pha sẵn có rắc thêm một ít đậu phọng. Thịt cá ngọt bùi hòa tan trong các loại rau thơm, cùng hương vị cay chua, mặn ngọt của chén nước mắm nhỉ Phú Quốc pha chế ngon đặc biệt. Thật là tuyệt vời! Tuyệt vời!...
An và Quân tận tình thưởng thức món ăn nầy, và các bạn cũng thế! Là học sinh xa nhà, chỉ về quê trong những ngày lễ, Tết hoặc trong dịp nghỉ hè...Mùa Tết là mùa cá bạc má nên họ chiếu cố nồng nhiệt hương vị quê hương.
Đã gần 12 giờ đêm, sau khi thu dọn chén bát, năm người kia cáo từ về ngủ để lấy sức lo việc đi chơi chùa Sư Muôn cho suốt ngày mai.

                                 *   *   *


Hơn bảy giờ sáng, Dung mới thức dậy, ra sau nhà, đã thấy Quân và An đứng dưới gốc đào. Tay chỉ chỉ, trỏ trỏ lên mấy trái đào chín vàng. Vừa thấy họ Dung lên tiếng:
- Anh An ngủ có ngon không?
- Chào cô Dung, tôi ngủ ngon lắm, có lẽ vì mệt, còn cô?
Dung liếc ánh mắt qua Quân:
- Con khỉ nầy, ban đêm nó ngủ nghiến răng quá, Dung chẳng ngủ được, mãi gần sáng mới chợp mắt.
Quân chối leo lẻo, cãi lại bạn:
- Dung, xạo mầy! Làm gì có chuyện đó.
Nàng như xấu hổ trước mặt An, không muốn cái bí mật của mình bị ai khám phá. Dung bồi thêm một câu:
- Chết anh An rồi, mai nầy hai người cưới nhau, đêm nó ngủ, coi chừng nó nghiến đứt luôn cái vành tai của anh đó!
Quân quê quá, rượt Dung chạy vòng vòng dưới gốc mấy cây đào.
Mặt trời đã nhô lên khỏi rặng núi phía đông, sương mai còn đọng trên cành lá. Gió xuân ve vuốt, lay động nhánh bông trang trước nhà. An đưa tay làm động tác thể dục, ưỡn ngực, hít vài hơi không khí trong lành vào hai buồng phổi.
Quân đứng trên sàn nhà gọi An:
- Anh An vô ăn sáng đi!
An vẫn còn buồn cười vì câu chuyện nghiến răng của Quân, nên trêu chọc nàng:
- Ăn lỗ tai phá lấu phải không?
Quân cười mắc cở:
- Cái anh nầy hay nói bậy.
Dung cũng vừa bước ra:
- Thấy anh chị tình qúa, làm tôi phát thèm...
Quân cong cớn trả đũa:
- Cho mầy thèm đã luôn, nhưng đừng lạng quạng nghe em!
Cả ba cười vô tư, họ vào nhà ăn sáng và chuẩn bị cho cuộc đi chơi chùa Sư Muôn.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét