Thứ Hai, 30 tháng 12, 2019

Kiếp Sau




Ngồi buồn nghĩ đến kiếp sau
Xót thân phận cũ niềm đau chín mùi
Tiếc thay lịch sử loài người
Công trình tiến hóa chẳng soi được mình
Tàn hơi đổi bóng thay hình
Nhập dương lần nữa có mình có ta
Chen chân trong cõi ta bà
Ngó quanh, ngó quẩn, ngó xa, ngó gần
Ngó nhau thoáng chút tần ngần
Luân hồi hóa kiếp có phần chúng ta
Thoạt nhìn cứ tưởng lạ xa
Nhìn lâu mới biết rõ ta, rõ người
Ôm nhau dở khóc dở cười
Cái thân phận cũ, cuộc đời trớ treo
Hồng trần bèo bọt rong rêu
Kiếp sau, kiếp trước cũng đều như nhau
Tuổi trời giấc mộng xanh xao
Ai mà biết đươc kiếp nào vinh quang
Hay là tiếp tục cơ hàn
Hay là bệnh tật cưu mang vào người
Hay là ngang trái chia phôi
Hay là duyên số hợp rồi lại tan
Bao nhiêu chấm hỏi , chấm than
Thôi thì đừng đến thế gian làm người
Chỉ cần làm áng mây trôi
Bay trong trời đất, thấy đời nhẹ tênh…

Hoa  Hướng  Dương

Lá Thư Trần Thế (Vu Lan Nhớ Mẹ)





Chiều dương thế, chiều nhiều gió lộng
Tiếng kinh cầu lay động ngàn hoa
Thư nầy gởi đến mẹ cha
Lửa hồng, khói bạc xuyên qua cửu trùng
Nơi chốn ấy ung dung tuổi hạc
Tình phu thê nghĩa bạc vân thiên
Dương trần gió bão triền miên
Bầy con côi cút dưới hiên trời sầu
Nhớ phụ mẫu nguyện cầu siêu thoát
Thuở hàn vi bèo bọt gian nan
Thương cha vất vả trên ngàn
Mẹ thì lặn lội gánh hàng bán rong
Mong bán hết cho xong buổi chợ
Dù lời ngoa chẳng sợ tội tình
Miễn sao tám đứa con mình
No cơm ấm áo hy sinh cũng đành
Giờ ở chốn trời xanh thăm thẳm
Mẹ bán gì? mua sắm cho con
Hay là bán mảnh trăng non
Mua ông sao sáng ru con giấc nồng…
Trong giấc ngủ con mơ thấy mẹ
Tiếng ru hời nhẹ tựa lời kinh
Làm sao thoát chốn u linh?
Trở về thế giới hửu hình thăm con
Con nhớ mẹ héo hôn tuổi ngọc
Mẹ nhớ con xõa tóc làm mây
Chiều về níu cánh chim bay
Ủ hương tóc mẹ cho đầy túi thơm
Nơi cõi hạ tình thâm chẳng nhạt
Chốn non bồng mây bạc màu mây
Sáu năm mà tưởng mới đây
Sáu năm sầu đã đong đầy càn khôn
Sáu năm ấy ngỡ hồn hóa đá
Rêu xanh buồn như đã trăm năm
Đêm nay trời đất lạnh căm
Vu Lan nhớ mẹ âm thầm lệ rơi
Nghe quanh đây vang lời kinh tụng
Âm thanh buồn héo rụng tim con
“Có cha có mẹ thì hơn
Không cha không mẹ như đờn đứt dây”
Dòng mực thắm chưa phai nét bút
Ánh lửa hồng lập tức hóa thân
Thoát ra khỏi chốn hồng trần
Bay về Phật quốc vấn an song đường

Hoa Hướng Dương