Còn đâu lời nói êm tai
Thiết tha âu yếm của ngày mới yêu
Còn đâu giây phút nuông chiều
Tình xưa nay đã như diều đứt dây
Mỗi khi chén dĩa tung bay
Ghế bàn khua động, báo ngày mất nhau
Lòng tôi chất ngất niềm đau
Lòng anh nay bạc trắng màu hoang sơ
Tại xưa tôi quá ngây thơ
Yêu lầm thương lỡ, bây giờ đền ai?
Cầu hạnh phúc lung lay nghiêng đổ
Ráng bước đi đến chỗ bình yên
Ngồi ôm giấc mộng nhân duyên
Tìm trong qúa khứ “thơ điên” ngày nào…
Lời thắm thiết ngọt ngào tình ái
Viên kẹo cay bọc lại lớp đường
Mười năm trọn nghĩa yêu thương
Mười năm còn lại chất đường tan mau
Rồi cuộc sống như màu lá chết
Bốn mùa xuân nối kết nghiệt oan
Đầu năm nước mắt tuôn tràn
Gia đình buồn thảm nát tan hương nguyền
Nợ ba sinh duyên tình chẳng trọn
Lửa ái ân tắt ngọn từ đây
Lòng ta như có kim may
Vá trăm mảnh nữa cho đầy đau thương
Thế là hết thiên đường khuất bóng
Đạo phu thê cuộc sống chẳng vui
Tháng năm chồng chất ngậm ngùi
Xây mồ tâm thức chôn vùi niềm đau
Hoa Hướng Dương


