Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2019

Cùng Nhau Nguyện Cầu




Tôi cúi xuống nghe tim mình thổn thức
Đau niềm đau với Nữu-Ước, Đi-Xi*
Sáng thứ ba khung cảnh xám màu chì
Là chết chóc là phân ly đổ nát…

Triệu con tim còn bàng hoàng ngơ ngác
Twin Center chốc lát biến thành tro
Ngũ Giác Đài năm cánh cụm co ro
Cả thế giới âu lo và rúng động

Tôi đang sống hay đi vào cơn mộng?
Thật hãi hùng, lồng lộng bóng phi cơ
Thượng Đế ở xa nên em chết tình cờ
Ôi oan nghiệt hay cuộc đời dâu bể

Người tri thức biết ngăn ngừa cội rễ
Kẻ vô luân bất kể nghĩa nhân
Tôi thương em có đôi mắt lạc thần
Giống y hệt dân tôi ngày mất nước

Hồi tưởng lại mấy mươi năm về trước
Thật kinh hoàng cảnh máu lửa, đạn rơi
Chuyện xảy ra chỉ tưởng ở quê tôi
Nay lại đến xứ bình yên muôn thuở

Tôi với em như hai người tình lỡ
Dẫu thế nào cũng chẳng nỡ quên nhau
Vì chúng ta có chung một niềm đau
Mong tất cả hãy trôi vào quên lãng

Lòng nhân ái thăng hoa đời tỵ nạn
Bởi vì em có di sản đặc trưng
Có tự do, no ấm một rừng
Có chính nghĩa, nhưng lưng chừng tình nghĩa

Em hãy cùng tôi bước vào Thánh địa
Cùng nguyện cầu Hiệp Chủng Quốc bình yên
Mọi tai ương tách khỏi đám dân hiền
Và thế giới triền miên trong hạnh phúc…

Hoa  Hướng Dương
Viết cho biến cố 9-11-2001
* Washington D.C

Nỗi Đau Mất Mẹ



Bốn mươi năm làm người
Mới nếm vị mồ côi
Thật sao mà chát đắng!
Nuốt mãi vẫn không trôi

Cứ vướng ngang cổ họng
Lắm lúc chạy xuống tim
Làm tim co thắt lại
Đau đớn tợ luồn kim

Ai chia lằn ranh giới?
Vẽ hai cõi tử, sinh!
Làm cho tôi mất mẹ?
Làm điêu đứng tâm linh!

Đường trần ai thăm thẳm
Từng bước đời nghiêng chao
Xác thân con còn đó!
Hồn lạc mất phương nào?

Chẳng còn gì mơ ước!
Chẳng còn gì thiết tha!
Ngoài hình bóng mẹ già
Đã vào cõi mờ xa…

Không còn một bến đậu
Không còn chốn bình yên
Đời phong ba, bão táp
Vì đã mất mẹ hiền!

Chỉ còn mong gặp lại
Trong nhũng lúc chiêm bao
Má ơi,…con nhớ má!
Lòng thổn thức, nghẹn ngào…

Hoa Hướng Dương
Cảm tác khi mất mẹ
San Jose ngày 10 tháng 09 âl năm 1997.