Một điếu thuốc đốt lên.
Một điếu thuốc đốt lên
Một điếu thuốc đốt lên cho nỗi buồn tênh!
Khói bay … khói bay…từng kỷ niệm …
Sao em không đến?
Để anh nhìn thấy anh trong mắt
Để thấy em cười làm hơi ấm trong đêm
Con tàu đó, một đời ai tẻ lạnh
Em tiếc gì… những bước chân êm…
Sao em không đến?
Để anh hoài mong đợi!
Giữa đêm buồn, ngồi đếm những sao rơi..
Sao em không đến như trong huyền thoại
Thoáng mơ người, từng sợi tóc mây bay
Sao em không đến cho tình ta bừng cháy
Sao em không đến?
Khói buồn ai vương vấn
Trên môi người một nụ đắm hương yêu
Em không đến, đêm thu sầu trỗi điệu
Anh âm thầm góp nhặt lá vàng rơi…
Một điếu thuốc đốt lên
Lòng anh buồn vời vợi…
Một điếu thuốc đốt lên cho nỗi buồn tênh!
Khói bay…khói bay… từng kỷ niệm…
Em hãy ngủ cho mơ tình ngọt lịm
Cho bình yên từng nhịp thở nhé em
Chăn nệm đó một đời ai mơ ước
Tỉnh từng cơn, nghe nỗi nhớ đêm đêm…
Anh gối tay nhìn khung trời cao rộng
Như đêm nào mình gối cát bên nhau
Nghe sóng reo, nghe gió thoảng qua mau
Mà nhớ quá, cuộc tình xưa yêu dấu!...
CÁT DƯƠNG

