Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2018

Qua Biển - Chương 3: Tình Trên Sóng Nước


An hoàn tất công tác sau hơn tuần lễ ở thành phố, chàng phải trở về đơn vị ngay. Khi chiếc xe đò từ Sàigòn xuống Rạch Giá mới vừa tắt máy An đã nhảy phóc ra khỏi xe, chàng vội vã gọi một anh chạy xe Hon-Đa ôm đi thẳng xuống bến tàu Rạch Giá - An Thới. An đoán chừng giờ nầy có thể tàu chuẩn bị rời bến, nếu chậm trễ thì sẽ không còn kịp nữa. Vừa đến nơi thì chàng thấy trên tàu chật ních người, hàng hóa chất đầy và cao, được bao chặt bởi lớp ny-lông và cột dây thừng cẩn thận. Chàng lẹ làng bước vội lên tàu, đưa mắt tìm cho mình một chỗ đứng. Đặt gói hàng xuống cạnh chân, còn xách hành lý vẫn đeo trên vai, chàng nghĩ thầm- “Quái, sao hôm nay đông người thế! Có lẽ họ ra đảo thăm chồng, còn những anh lính như chàng cũng phải trở về sau những tuần lễ đi phép, hoặc đi công tác, vì sắp đến lễ Giáng Sinh rồi, mà Tết ta cũng gần kề, nên mọi sinh hoạt khác hẳn bình thường. Thôi phải đành chịu vậy, hãy kiếm một chỗ ngồi qua đêm, ngủ một giấc, sáng thức dậy rồi đâu lại vào đó cả mà!”.
          An nhìn vào trong mui thì cũng thấy người đông nghẹt, nhất là đàn bà và trẻ con, chàng liếc mắt sang góc bên trái, thấy còn một chỗ trống, không rộng lắm, nơi đó đang có một cô gái ngồi, tay cầm quyển sách, mải mê chăm chú đọc, không để ý đến sự việc chung quanh. Mái tóc đen dài buông lơi, che hết nửa khuôn mặt và một bên bờ vai. An bước đến gần, chàng quá ngạc nhiên, sững sốt và vui mừng khôn kể. Đó chính là người con gái mà đã hai lần An thoáng gặp qua, nhưng chưa có cơ hội làm quen. - “Thử coi lần nầy làm sao lỡ dịp được?”. Chàng cười và nghĩ bụng - “Họa hoằn chắp cánh bay thì em mới thoát khỏi em ơi! Ông trời thương ta, mới tạo cho ta gặp nàng trên chuyến tàu định mệnh nầy chăng?” An lịch sự mở lời:
          - Xin lỗi cô, cô cho phép tôi ngồi đây được không?
           Người con gái nghe tiếng hỏi, mắt rời quyển sách ngước lên nhìn:
          - Vâng, ông cứ tự nhiên.
          Rồi nàng lại tiếp tục ngó xuống trang sách, cẩn thận, chậm rãi lật qua, thái độ ung dung bình thản của nàng khiến An hơi ngượng, chàng ngồi xuống ngó mông ra biển, giữa lúc con tàu từ từ nổ máy xuôi dòng ra khơi. Bầu trời nhạt nhòa ánh sáng, không gian dầy đặc mây mù, khung cảnh buổi chiều mùa đông thật ảm đạm lạnh lẽo, nhưng trong lòng An có hơi ấm từ người đẹp ngồi kia truyền sang. Máu trong tim chảy mạnh, dồn dập từng hồi, đã mấy lần An định gạ chuyện làm quen, nhưng thấy cô nàng có vẻ nghiêm nghị và thờ ơ, khiến chàng còn hơi dè dặt. Mãi đến khi nàng gấp sách lại bỏ vào túi nhỏ bên cạnh vì trời tối quá, không thể nào đọc tiếp tục được nữa. Hai tay bó gối, nàng dựa lưng vào ca-bin, đôi mắt nhìn ra xa im lặng. An mở lời:
          - Chắc cô đi thăm người nhà?
          - Thưa vâng, còn ông?
- Lính bị lưu đày!
- Ông nghĩ thế nào?
- Có thể, nhưng bây giờ thì không!
- Sao vậy?
- Đã có sự đổi khác, từ trong quan niệm cuộc sống và hoàn cảnh địa phương. Nhất là trên phương diện tình cảm, ít ra tôi đang có sự hy vọng ở ngày mai.
- Vì một người con gái ông đã quen trên đảo phải không?
- Chưa thể gọi là quen được.
- Thế nghĩa là sao?
- Vì tôi đang gợi chuyện để làm quen...
Người con gái thoáng chút ngỡ ngàng và lúng túng:
- Ông, ông đang ám chỉ tôi?
- Vâng! Nếu cô cho phép tôi xin hân hạnh được làm quen với cô.
Cô gái cố tình làm ra vẻ khó khăn, chối từ cái kiểu tán tỉnh màu mè, sặc mùi tiểu thuyết của chàng:
- Có cần thiết không? Ngày mai khi tàu cập bến, ông đi đường ông, tôi về đường tôi. Ông không biết rõ cuộc sống của tôi thì quen nhau cũng bằng không! Có thể tôi sinh sống ở Dương Đông, hay ra thăm người quen rồi vài hôm không còn ở đảo nữa thì ông nghĩ sao?
Lúc nầy thì An mới thố lộ sự suy nghĩ và quyết đoán của chàng rằng: “Nàng không thể nào sinh sống ở Dương Đông được, vì chàng đã gặp nàng tại chợ An Thới và cũng gặp nàng một lần ở Rạch Giá gần hai tuần lễ trước, lúc nàng đang chạy trên chiếc xe Hon-Đa dọc bờ sông Tòa Hành Chánh, và đây là lần gặp gỡ thứ ba trên chuyến đò về An Thới. Có thể gia đình của nàng cư ngụ tại An Thới, nàng là một học sinh đi học ở tỉnh, lâu lâu có dịp lễ lạc về thăm nhà…”.
Với lối suy luận nầy, nàng thấy anh chàng cũng khá thật. Như vậy hắn đã gặp mình hai lần trước mà mình không biết gì cả! Chợt như nhớ ra, nàng hỏi:
- Ồ, thế ra cái người gọi tôi chạng vạng tối hôm nọ là ông đấy sao? Lúc tôi nghe kêu đã quay lại nhìn, trong ánh sáng lờ mờ, nhận diện người không quen nên tôi cho xe chạy luôn, chắc ông quê và giận lắm phải không?
An bị cô bé kê một cái đau điếng, chàng trả đũa ngay:
- Thua keo nầy thì bày keo khác, lo gì! Chẳng hạn như hôm nay nè! Làm sao cô chạy thoát được?
Nàng nguýt dài:
- Gớm, rõ là các ông lính nước!
Hai người tỏ ra cởi mở và thân thiện nhau hơn, sau thời gian trò chuyện, từ những câu chuyện vụn vặt, tán tỉnh lông bông. An vẫn chưa nắm vững tình hình sinh họạt, bối cảnh cuộc sống của nàng. Bí mật vẫn bao trùm quanh người con gái mà chàng đã trót yêu.
Trời về khuya, ánh trăng thượng tuần đã bị nhiều áng mây đen từ đâu kéo tới che mờ. Gió thổi càng nhiều, biển đêm giăng đầy sương lạnh. Hai người ngồi sát vào nhau, tìm cho nhau cơn ấm tạm thời. Bất thình lình, trận mưa kéo đến trút nước xuống ào ào, mọi người trên tàu không thể nào trở tay kịp. Những người ngồi bên ngoài để mặc tình mưa gió giặt rửa trên áo quần, trên tóc, trên lưng. An đưa cho nàng chiếc áo ba-đờ-xuy của mình rồi chàng lôi từ trong xách tay tấm poncho nhà binh trùm lên người. Cơn mưa trái mùa đến bất ngờ rồi cũng chấm dứt một cách đột ngột. Hai người co ro ngồi cạnh, vai An chạm vào vai người con gái, chàng nghe vai nàng rung lên nhè nhẹ, mái tóc dài ướt đẫm, lòa xòa trước trán, môi nàng tím nhạt, hai hàm răng cắn chặt vào nhau, nàng cố gắng kềm hãm cái run từ trong cơ thể phát ra. An trông thấy vậy tội nghiệp vô cùng, chàng không còn ngần ngại, lấy trong túi chiếc khăn tay đưa lên mặt nàng, lau khô mấy giọt nước mưa còn đọng, chảy hững hờ từ những lọn tóc trên vầng trán thông minh, bé nhỏ kia. An nhìn sâu trong mắt nàng, “Ôi, đôi mắt long lanh trong bóng đêm huyền hoặc, lôi cuốn cả tâm hồn chàng, nỗi si mê, đắm đuối”. Nàng nhắm nghiền đôi mắt lại, khi thấy ngọn lửa tình yêu của người con trai đang bùng cháy, như muốn thiêu rụi quả tim người con gái chưa một lần rung động vì yêu.
An ôm nhẹ đôi vai nàng và khẽ nói:
- Cô bé lạnh lắm không? Để tôi đi tìm một chỗ ngồi trong ca- bin cho cô bé nhé? Lỡ mà mưa thêm lần nữa, thế nào bé cũng cảm lạnh cho coi!
          Người con gái đã thấy lòng mình xao động, một thứ tình cảm mới mẻ, nhẹ nhàng, êm dịu len lén đi vào tim. Dù thân thể đang bị lạnh cóng vì gió mưa nhưng cơ hồ nàng nghe ấm áp lạ thường. “Tình yêu chăng? Sao dễ dàng đến thế? Sao mau lẹ, tình cờ, chưa kịp chuẩn bị, từng bước âm vang nhiệm mầu, mời mọc”.
Nàng nhỏ nhẹ, chân thành:
- Không cần đâu anh, bên trong cũng đông nghẹt là người. Ráng chịu đựng, ngồi ở đây thêm vài tiếng đồng hồ nữa thì tàu sẽ cập bến rồi!
- Thế thì cô bé hãy ráng ngủ đi để đỡ mệt. Nếu cô bé không ngại thì hãy dựa đầu vào vai tôi mà tìm giấc ngủ.
Sóng càng lúc càng to, chiếc tàu lắc lư, chòng chành nhảy sóng khi trồi khi hụp, khiến toàn thân hành khách trên tàu khó mà giữ yên được. Qua cơn gió bão, mưa cuồng, con tàu đã cập bến bờ bình yên. Hành khách lần lượt rời tàu, An và cô gái là hai hành khách sau cùng. An bịn rịn lưu luyến không muốn rời nàng, An đánh bạo hỏi:
- Nhà cô bé ở đâu, để anh được phép đưa về?
Nhưng nàng ôn tồn từ chối, giọng nói mơ hồ, thử thách:
- Nếu có duyên, chúng mình sẽ gặp lại, anh lo gì!
Nàng chào từ biệt và nói vói theo:
-Cám ơn anh đã lo săn sóc cho Quân suốt đêm.      Đoạn nàng bước vội, lẫn khuất giữa đám người qua lại trong phiên chợ đầu ngày.
An ngẩn ngơ, nuối tiếc, lẩn thẩn đi về phía cổng Bộ Tư Lệnh. Ánh mặt trời e ấp thủng thẳng ngoi lên sau cánh rừng phía bên kia đường phi đạo. Mặt biển cũng trở nên hiền lành sau đêm cuồng phong, mưa lũ, dậy sóng trùng dương. Những ngọn sóng đã quét đi niềm ưu tư, buồn bã, những nhung nhớ, những khắc khoải đợi chờ của một tình yêu mơ mộng đơn phương.Trong lòng An hiện giờ đang có hàng vạn ngọn sóng tình dồn dập, cuồn cuộn trào dâng, chờ ngày no gió, đẩy đưa vào tận bến bờ.

An quá sợ sệt, kêu la thất thanh: “Quân, Quân, em đâu rồi Quân?”. Rồi chàng chợt tỉnh giấc, đầu óc nhức nhối, nặng chịch, muốn nổ tung, chàng đưa hai tay ôm đầu, trán nóng hừng hực, cổ họng khô đắng, An uể oải đứng lên lấy chai nước lọc, chàng rót vào ly và đưa lên miệng uống một hơi cạn. Thế là chàng đã bị cảm lạnh, cảm mưa, suốt đêm trên chuyến tàu đò xuôi về An Thới. Trong giấc mơ, An thấy sóng gió nổi lên càng lúc càng cuồng bạo, mưa đổ xuống ầm ầm, rồi một tiếng nổ thật to, làn ánh sáng xanh lóe lên, thân tàu bị bể làm đôi, hất tung chàng và cô bé văng ra xa rớt xuống mặt biển, ánh lửa màu vàng cam chớp lên, vừa đủ cho chàng nhận thấy cô bé ở một khoảng cách khá xa trước mặt, chàng rướn người lên, quơ hai tay đập mạnh xuống nước, trong giây phút chàng thấy cô bé chìm lỉm dưới làn nước đen ngòm, An cố ngoi người lên la to, kêu đúng tên người con gái mà chàng mới vừa được biết trước phút chia tay, thế rồi chàng chợt tỉnh giấc. Một cơn ác mộng hãi hùng, kinh khiếp, An cứ nghĩ có lẽ vì cơn sốt cao, nên mình mới bị ảo mộng vậy thôi, rồi chàng lại lẩm bẩm nói - “Quân, cái tên nghe sao mà quen quen, hình như ta đã thấy ở đâu!”. An mở chiếc hộp thiếc, lấy ra một vỉ thuốc cảm, chàng xé bọc cho vào miệng hai viên, uống mấy ngụm nước để thuốc dễ dàng trôi qua cổ họng. Chàng vật người nằm xuống, nghĩ mông lung về Quân - “Không biết nàng có bị cảm giống như ta vậy không? Hiện giờ nàng đang làm gì? Ở đâu, nàng có nghĩ đến ta, như ta nghĩ đến nàng không nhỉ?”.
Hình ảnh người con gái cứ lẩn quẩn trong trí An - “Ngày mai bớt bệnh, ta sẽ đi phố tìm nàng, mong được gặp lại”.           
Chiều hôm đó đại úy Xuân ghé thăm chàng vì nghe mấy anh lính báo cáo rằng chàng bị cảm sau một đêm chịu lạnh, dầm mình dưới mưa bão. Đồng thời ông cũng cho An biết tin vui của đơn vị mình:
- Trong tuần lễ anh rời đảo, khoảng giữa khuya, Đài kiểm Báo 403 gọi máy báo cáo khẩn cấp, họ nghi ngờ có hai chiếc tàu lạ đang lạc vào vùng biển của chúng ta kiểm soát. Dưới nầy liền cho PCF theo sát mục tiêu, rồi tóm được hai chiếc tàu chở hàng lậu, phát xuất từ vùng biển Thái Lan. Một số máy móc, vải vóc... Điều quan trọng hơn cả là rất nhiều cần sa và bạch phiến. Anh em đã làm bản báo cáo, trình sự việc cho Tư Lệnh vùng, hình như ông ấy đang chờ lịnh cấp trên để giải giao qua bên Tòa Án Dân Sự.
Ông Xuân vỗ vai An, nửa đùa, nửa thật:
- Trong tương lai, anh em có thể nhờ vụ nầy mà lên lon sớm hơn thường lệ đó!
An cũng trình báo sơ về chuyến đi công tác vừa qua, mọi chuyện đã hoàn tất tốt đẹp. Chàng hẹn sẽ trở lại làm việc vào ngày thứ hai tới. Ông Xuân vui vẻ, chân tình, bảo chàng cứ dưỡng bệnh, khi nào khỏe hẳn mới đến sở làm. An tiễn ông Xuân ra tận dãy nhà ngoài. Màu nắng vàng úa, hắt hiu, bệnh hoạn nằm vương vãi trên hàng dương già lả ngọn, đong đưa qua lại. Tiếng chuông nhà thờ âm thanh ngân nga, xé tan bầu không khí tĩnh lặng của buổi chiều mùa đông. An chợt nghĩ - “Còn ba hôm nữa là đến ngày Giáng Sinh, mọi người ở đây hầu hết đều quan tâm đến ngày nầy. Nhất là người công giáo, khu giáo dân trên xóm đạo kia đang chuẩn bị treo đèn, kết hoa, làm hang đá giả cạnh ngôi nhà thờ để chờ ngày rước Thánh Lễ nửa đêm. Mình phải cầu xin Chúa, cho mình gặp lại Quân, mình sẽ mời nàng cùng đi dự lễ, quỳ dưới chân Chúa cao siêu, xin một tình yêu vĩnh cửu bên nàng”. An mơ màng gọi khẽ - “Quân ơi, anh yêu em! Chúa ơi, con đã yêu nàng rồi Chúa ơi!”.

*   *   *


Quân lui cui sắp lại mấy quyển sách cho ngay trên chiếc kệ dài, chợt nghe tiếng gọi phía sau lưng:
- Cô bé, cô Quân!
An đứng sừng sững ngay bên trong cửa tiệm từ lúc nào rồi. Gương mặt chàng lộ ra nét rạng rỡ vui mừng, chàng nói:
- Cô bé vẫn khỏe chứ? Thế thì chúng ta đã có duyên rồi đấy nhé! Gặp gỡ lần nầy anh mong cô bé hãy dễ dãi với anh hơn và cho anh một cơ hội được làm bạn cùng em, để khỏa lấp nỗi trống trải, cô đơn, ngày tháng ở đây buồn lắm cô bé ạ!
Có lẽ vì quá xúc động trong sự gặp lại, nên An nói một hơi dài, không ngại ngần, không ý tứ, dè dặt gì cả. Chàng sợ Quân sẽ biến mất, rồi chàng không có dịp nói những gì tiềm ẩn trong trái tim mình.
Quân đứng tựa vào chiếc bàn cạnh đó, nàng nói:
- Ngay cả tên anh Quân cũng chẳng cần muốn biết, vì sợ ngày mai hai đứa mỗi nơi. Sự chia xa nào cũng đem đến nhiều vương vấn, ưu tư. Nhất là trong thời gian nầy, Quân phải giữ cho tinh thần và tâm hồn mình bình lặng, trong suốt để có kết quả tốt cho kỳ thi tới.
          Đoạn Quân nói rõ ra hiện tại cuộc sống của nàng. Những ngày tháng ở đây không lâu lắm. Sau lễ Giáng Sinh nàng sẽ trở lại trường, tiếp tục cuộc sống của đời học sinh hồn nhiên, trong sáng. Người đi, kẻ ở chỉ tạo thêm cho mình những tình cảm vướng bận, nhớ nhung.
An không cần nghĩ đến ngày mai hai đứa sẽ ra sao. Chàng đã hiểu sơ về cuộc sống của nàng rồi - “Nếu dịp nầy mình không bày tỏ, rõ mình là tên ngốc nhất trần gian. Đã gặp gỡ lần thứ tư rồi đó!”. Người ta thường nói: “Bất quá tam!”, An run run giọng đầy thành khẩn:
- Quân, anh đã mến, đã yêu em từ giây phút đầu gặp gỡ, anh biết lời tỏ tình nầy sẽ làm em khó chịu, nhưng anh không thể nào kềm hãm con tim mình được, anh chỉ xin ở Quân là cho anh thời gian chứng tỏ lòng chân thành của anh đối với em. Nếu ngày mai em không còn ở đảo thì hai chúng ta sẽ liên lạc nhau qua thư từ, hoặc anh sẽ vào tận Rạch Giá để thăm em. Tình cảm sẽ được nuôi dưỡng qua nhiều hình thức Quân ạ!
          An bước lại gần Quân hơn, nàng vẫn cúi đầu, mắt mông lung, đăm chiêu suy nghĩ. Mái tóc nghiêng nghiêng thả lỏng che nửa khuôn mặt thanh tú rất dễ thương. Sợi dây băng-đô màu hồng chắn ngang trên tóc làm nổi bật làn da trắng trẻo, tươi mát. Quân từ từ ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn An dịu dàng, thông cảm. Ánh mắt như hứa hẹn, như bao dung chứa đựng khung trời yêu đương huyễn mộng, thử thách ở ngày mai.
Tiệm trưa vắng khách, An đưa tay vuốt nhẹ lên tóc nàng, Quân lùi ra sau mấy bước, nàng nói khẽ:
          - Đừng anh, đừng làm cho Quân sợ, hãy để Thượng Đế sắp đặt cho chúng ta anh ạ. An biết rằng cơ hội gặp gỡ, gần gũi nàng sẽ vô vùng ngắn ngủi, ít ỏi. Nên chàng can đảm hơn nói như năn nỉ, như liều mạng:
     - Quân, cho anh xin cái hẹn tối nay tại quán kem Thùy Dương, Quân không đến, anh sẽ không về, đợi em suốt đêm thôi!
An đi nhanh ra khỏi tiệm, hai người khách bước vào.Quân khẽ gật đầu chào nhưng tâm trí nàng đang ở tận đâu đâu…

                             *    *    *

          An thấy chiều hôm nay sao dài quá! Không như những buổi chiều khác, chàng cứ đi ra, đi vào, không thèm để ý đến cảnh đẹp của buổi hoàng hôn. Nửa cục than trời đỏ cam, sáng chói đang chìm xuống lòng đại dương xa tít, không còn hấp dẫn chàng như mọi khi. Nhiều áng mây ngũ sắc biến đổi qua nhiều hình thể khác nhau, rồi cuối cùng trở thành một vùng xám xịt không rõ hình thù. Màn đêm kéo đến, An tắm rửa, chưng diện chải chuốt hơn mọi lần. Chàng ra quán kem ngồi từ lúc trời vừa sụp tối, hút hết điếu thuốc nầy, chàng bật lửa châm điếu khác. Lòng nôn nóng đợi chờ, có chút lo âu hồi hộp - “Chỉ sợ rằng lỡ mà Quân không đến thì sao?”. Ánh đèn hồng mờ ảo xuyên qua khung tre đan kiểu thời trang, rọi xuống ly cà phê đặc sánh, hương thơm ngào ngạt. Chàng ngất ngây theo tiếng nhạc, quyện hồn trong khói thuốc, mơ màng suy tư trong cuộc tình phiêu lưu, kỳ thú với người con gái ngây thơ, bé nhỏ nầy!
Quân xuất hiện như một kỳ tích, bao nhiêu ánh mắt đổ xô về phía nàng, An như hãnh diện ra, cảm thấy mình là người diễm phúc nhất. Quân đảo mắt nhìn qua, đã thấy nơi An ngồi, chàng đứng lên, bước đến đưa nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Dưới ánh sáng lờ mờ, An thấy nàng quá đẹp, nét đẹp liêu trai, kiêu kỳ, nhưng không thiếu phần thùy mị, dễ thương.
- Quân dùng gì? An hỏi.
- Cho Quân xin sữa đá! Quân nói.
          An pha trò:
- Lớn thế mà vẫn cứ uống sữa hoài sao?
          Quân cười theo:
- Vâng, vì mẹ mất lâu rồi nên đôi khi cũng thèm sữa lắm chứ anh!
 Qua câu trả lời, An biết rõ hơn thêm nhiều điều ở Quân, chàng thấy Quân là  người con gái thông minh, có kiến thức, nhưng hơi có phần kiêu kỳ. Vì đây là cái tính trời ban cho bất cứ người con gái đẹp nào. Hai người nói chuyện rất tự nhiên và hợp ý. Qua nửa giờ sau, Quân đứng lên xin phép ra về, An gọi người tính tiền và đưa nàng ra khỏi quán. Đường phố hơi vắng người, An không thể yên lòng để Quân về một mình, chàng đề nghị:
- Quân cho phép anh đưa Quân về nhà nhé!
Nàng nhẹ gật đầu rồi rảo bước về hướng bãi Xếp. Thì ra nhà nàng ở gần bờ biển phía tây, cạnh Duyên Đoàn 42. Hai người đi song song giữa con đường lớn ở phố, đường càng đi càng hẹp dần, có lúc lên dốc, có lúc cong cong. Trời đêm mùa đông giá lạnh, An đi sát vào nàng như muốn che bớt ngọn gió đang ào ào thổi tới. Tóc nàng bay bay, lung bung loắn xoắn trên gương mặt chàng. An đưa mũi hít lấy, hít để mùi hương thơm của suối tóc mềm mại như tơ trời. Trên cao nhiều vì sao sáng, chúc tụng, chia xẻ nỗi hân hoan trong lòng chàng. Lên một vùng đất cao hơn, tới trước ngôi nhà có trồng hai cây dừa lửa đang độ ra bông. Sát hàng rào có bụi hoa dạ lý tỏa mùi thơm thoang thoảng trong đêm. Một con chó nhỏ nằm im trước thềm chạy lẹ ra sân, phe phẩy cái đuôi. Quân đứng khuất sau gốc dừa nói nhỏ:
- Nhà Quân đây, anh về ngủ đi, trời khuya lắm rồi!... mai anh còn phải đến sở làm nữa đó!
Trong giây phút nầy, An muốn ôm Quân sát vào lòng và ghì thật chặt tấm thân kiều diễm đáng yêu kia. Nhưng chàng đã chế ngự được bản tính thông thường của người đàn ông. An ngần ngừ, rồi chợt đưa tay nắm lấy tay nàng thắm thiết:
- Chúc em ngủ ngon, ngày mai sẽ gặp lại.
Quân gỡ tay chàng ra chào từ biệt, nàng đi vào nhà. Bóng hình Quân lọt hẳn bên trong, cánh cửa khép lại, An mới quay gót trở về con đường cũ. Chàng bước đi mà lòng mở hội, niềm vui tràn ngập đầy hồn. Quân đã cho chàng nhiều cảm giác mới lạ. Sự tin yêu, phấn chấn, niềm xúc cảm dạt dào của trái tim đang trỗi nhịp.
Trong bóng đêm đen thẳm, người con gái vẫn còn nằm trằn trọc, thao thức, suy tư, mơ mộng về người con trai chỉ mới vài ba lần gặp gỡ. Chàng nóng bỏng, táo bạo như có lực từ trường thu hút ngay từ cái đêm mưa loạn gió cuồng trên con tàu ngập sóng đại dương. Lời tỏ tình của chàng không giống các nam sinh cùng lớp. Chàng tấn công mạnh bạo, gấp rút, và cũng rất nồng nàn tình tứ, khiến cho Quân không tài nào chống đỡ, thối lui được nữa. Quân càng suy nghĩ thì càng thấy rõ quả tim của mình đã bị người lính trẻ hào hoa, bay bướm, buông mũi tên tình ái cắm trúng mục tiêu. Quân xao xuyến, rạo rực về cuộc tình sẽ mang đến cho nàng nhiều đổi thay trong cuộc sống. Có thể là đẹp đẽ nên thơ, ngọt ngào, hoa gấm. Cũng có thể rồi đây sẽ đưa nàng tới chỗ đắng cay, đau khổ, ê chề. Nhưng kiểm điểm lại, nàng thấy lòng mình vừa chớm nở đóa hoa tình yêu đang khoe sắc thắm dưới ánh bình minh rực rỡ chan hòa.
          Tình yêu là thế sao? Dễ dàng phối hợp hai tâm hồn, đưa họ đến gần nhau hơn, cho nhau những cảm xúc nhớ nhung, rung động, cùng nghĩ về một tương lai, một khung trời chứa đầy hạnh phúc.
          Mãi gần sáng Quân mới chập chờn đi vào giấc ngủ, mang theo bóng hình An, người yêu đầu đời trong mộng mị, phiêu lưu.

                               *    *    *

           An ngồi trong phòng làm việc, mà cứ liếc mắt nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay, chàng rủa thầm - “Quái, sao hôm nay chậm thế?”. Thì liền lúc đó tiếng kèn của người thượng sĩ già cất lên báo hiệu giờ nghỉ trưa đã đến. Tất cả các anh em đều bước ra khỏi phòng, An là người đi trước nhất, Chàng tiến thẳng ra cổng, vội vàng lên phố.
Chàng đoán rằng giờ nầy chắc Quân đã có mặt ở tiệm sách. Không còn bao xa, An đã nhìn thấy Quân cắm cúi ghi viết gì trên tờ giấy nhỏ, An bước vào khẽ hỏi:
- Quân, cô bé đang làm gì đấy?
Quân ngẩng lên mỉm cười ngượng ngập chào An, An nói nhỏ:
- Đêm qua Quân ngủ có ngon không?
Quân bịa chuyện:
- Rất ngon! Còn anh thì sao?
- Nhớ cô bé không ngủ được, Chỉ mong sớm gặp lại em thôi.
An tán tỉnh, nịnh đầm:
- Cơm trưa cũng bỏ ăn luôn đấy! Nhìn thấy em là anh đủ no rồi. Đêm nay Giáng Sinh em đi lễ nhà thờ với anh nhé?
- Quân không có đạo, không biết đọc kinh, không biết làm dấu Thánh.
- Chả sao, dễ lắm, anh sẽ dạy cho. Hứa với anh đi cô bé, đừng để anh thất vọng tội nghiệp. Hãy cho anh một đêm Giáng Sinh đầy kỷ niệm, Anh sẽ cầu xin Chúa cho chúng ta mãi mãi gần nhau.
Lời nói chân tình, sóng mắt dạt dào yêu thương, Quân nghe lòng mình tràn ngập niềm vui. Tình yêu đang mở ngõ, Quân hồn nhiên bước vào thảm cỏ nhung mềm dưới chân, nàng vô tư, chạy nhảy, không dè dặt, đề phòng. Nếu lỡ có những gai nhọn đâm thủng bàn chân, vết máu hồng tuôn ra sẽ làm nàng đau xót. Khi yêu con tim thường mù quáng, không đắn đo suy tính, không nghi kỵ rụt rè.
Một chiếc xe chạy qua, mấy anh lính quân cảnh nói cười rộn rã, lớp bụi đỏ tung cao, Quân đưa tay che mũi. Bàn tay trắng mịn, búp măng, những ngón tay ngon màu da thịt, mời gọi một nụ hôn. Đêm hôm qua bàn tay kia đã nằm trọn trong tay An, An ước mơ có một ngày đôi bàn tay ấy sẽ thuộc về quyền sở hữu của chàng, ngay cả tấm thân ngà ngọc, tràn đầy sức sống kia cũng thế. Từ trong ý nghĩ có phần không trong sáng, An cảm thấy hổ thẹn với chính mình. Thật ra với Quân, nét đẹp thánh thiện, thiên thần của nàng đã khiến An yêu nàng rất chân tình, không chút gì gian dối. Không như những lần kia, chuyện thuộc về quá khứ, An cũng có rong chơi qua vài cuộc tình với nhiều người đẹp khác. Nhưng với Quân, chẳng hiểu sao chàng đắm đuối say mê, tự hứa với lòng sẽ yêu thương nàng mãi mãi. Con tàu định mệnh đã chở chàng và nàng về bến bờ ái ân vĩnh cửu chăng?
          An đứng hồi lâu trong góc nhà, mãi lặng nhìn ngắm nàng làm việc với mấy người khách quen. Khi hết bán với khách, Quân vẫn còn thấy An đứng đó, nàng kêu lên trách móc:
- Sao anh còn đứng đó! Đi ăn trưa đi, anh để bụng đói thì Quân giận cho mà coi...
          An cười sung sướng trong lời nói ấy. Biết Quân đã để ý tới mình. Nếu không thì nàng đâu quan tâm đến chuyện đói, no của mình! An bước lại, cúi mặt sát bên tai nàng nói nhỏ:
- Anh chiều Quân đi ăn đây, tối nay gặp lại em…

Đêm Thiên Chúa phố nhỏ như được hồi sinh, chung quanh giáo đường đèn hoa muôn màu rực rỡ giăng mắc trên các cành cây hốc đá. Hai chiếc loa phóng thanh phát ra những bài Thánh Ca mừng Chúa ra đời rộn rã, vang dội cả một vùng. Các con đường dẫn xuống phố chợ, người qua lại tấp nập, ngược xuôi. Không riêng gì những kẻ có đạo, ngay cả những người không đạo cũng vui lây, cũng rộn ràng, cũng đến nhà thờ xem lễ, xem hang đá, xem máng cỏ mà người công giáo dựng lên để tưởng nhớ quang cảnh xa xưa, lúc Chúa Hài Đồng được hạ sinh. Tiệm kem, quán nước hát nhiều bài tình ca Giáng Sinh, đưa lòng người về với kỷ niệm xa xưa một thời yêu nhau đắm đuối, rồi vì sự hiểu lầm, hay giận hờn vu vơ, đã đưa đến cuộc tình tan vỡ, để bây giờ hồn lắng chìm trong nuối tiếc, đau thương khi mỗi độ Giáng Sinh về.
An chen chân trong dòng người ngược xuôi, lên xuống. Đến một nơi khuất vắng, chàng dừng lại và đưa mắt quan sát bốn bề, ngóng tìm coi Quân đã đến chưa? Người đông quá mà chàng chỉ chú ý đến một nhân dáng có mái tóc dài mà thôi. Trong đám con gái đi lễ cũng có rất nhiều nàng mang suối tóc dài đen mướt, suýt mấy lần An định gọi tên. Mới hơn tám giờ, An nghĩ bụng - “Chắc nàng đóng cửa tiệm mới đến được”. Đang nghĩ ngợi về nàng chợt chàng trông thấy Quân trong chiếc áo dài màu thiên thanh, cổ đeo chuỗi hạt trai màu trắng hồng, chiếc quần và đôi giầy nàng cũng màu trắng luôn. Nét đẹp càng tăng thêm vẻ cao sang, thanh thoát. Mái tóc xõa dài ôm lấy bờ vai, đôi má dặm một chút phấn hồng, đôi bờ môi tô màu son con gái đỏ đỏ dễ yêu. Cặp mắt nàng không kẻ một lằn viết chì nào cả, tự nhiên, ngơ ngác như mắt chú nai con lạc mẹ đang rảo mắt kiếm tìm. Quân định rẽ bước sang lối khác vì nàng chẳng nhìn thấy An đâu cả. An đứng trong bóng tối của tàng cây bên đường nãy giờ đã theo dõi Quân khá lâu, đến lúc phải bước ra để gọi nhỏ tên nàng:
- Quân, chờ anh với!
          Quân giật mình đứng lại, trách hờn:
- Anh trốn ở đâu để người ta phải kiếm? Suýt nữa là Quân về rồi đó!
An cười cầu hòa dỗ ngọt:
- Anh đâu có trốn, Anh đứng dưới tàng cây kia hơn nửa tiếng đồng hồ để đợi em đấy! Anh nghĩ, em phải đóng cửa tiệm xong mới đến với anh được. Đang nghĩ về em thì em xuất hiện dưới con đường kia. Em đẹp lộng lẫy kiêu sa, hồn anh ngẩn ngơ, tê dại. Cứ âm thầm chiêm ngưỡng dung nhan thiên thần của em, nên chẳng kịp gọi tên em đúng lúc đấy thôi! Đừng giận anh nghe cô bé, anh xin lỗi em, chịu chưa?
Miệng An ngọt xớt, trần tình, tán tụng, Quân hết giận, nũng nịu:
- Bây giờ mình đi đâu?
- Đến bất cứ nơi nào em muốn!
- Chúng ta đi hết con đường nầy.
Quân chỉ về phía trước, hai người sánh bước bên nhau. Con đường Xóm Đạo mà buổi trưa An từng mơ ưóc, cầu xin Chúa cho chàng và nàng có dịp đi trên con đường đầy thơ mộng, cành lá đan nhau rợp bóng nắng mặt trời. Đêm nay cũng con đường nầy nhưng đầy đèn hoa giăng mắc, cho An cái cảm giác ngất ngây như đi giữa mùa hoa cưới... Càng đi ánh sáng càng nhạt dần, nằm lại phía sau. An như chợt nhớ, giữ vai người bạn nhỏ, chàng lấy trong túi ra một món quà gói giấy màu cẩn thận, An đưa cho Quân và nói:
- Quà của anh tặng em, để kỷ niệm tình yêu của chúng mình trong đêm Giáng Sinh. Mong nó thay anh, lúc nào cũng ở cạnh bên em mãi mãi...
Quân ngập ngừng, xúc động:
- Em không có gì tặng anh.
- Không cần, trái tim em là đủ!
An nói thêm:
- Em mở ra xem coi có thích không?
Quân run run đưa mấy ngón tay xinh xắn tháo gỡ từng mảnh giấy bên ngoài chiếc hộp, nàng dở luôn cái nắp đậy trên. Một vật nhỏ bằng hai ngón tay chụm lại, nằm trong lớp giấy mềm mại, quấn kỹ nhiều vòng chung quanh, nàng lại phải tháo gỡ lần nữa, một chiếc kẹp tóc xinh xắn được kết bởi những hạt trai nhỏ, tạo thành hình hai trái tim nằm kề bên nhau gắn bó, thân mật đậm đà tình ý. Quân trầm trồ khen ngợi, ánh mắt biểu lộ tình yêu thương nồng nàn thắm thiết:
- Em sẽ giữ mãi bên mình. Suối tóc nầy của anh, cái kẹp nầy của em, em sẽ dùng nó thường xuyên, để nghĩ rằng lúc nào cũng có anh bên cạnh!
Quân đưa kẹp, An như hiểu ý. Chàng nâng mái tóc người yêu, lòn tay dưới ót nàng, bóp nhẹ đầu kẹp, thanh ngang bật ra, chàng đưa kẹp vào gom trọn mái tóc mềm như nhung, những sợi tóc một phần đã nằm yên trong chiếc kẹp, phần còn lại loăn xoăn, bay bay trong gió. Mùi hương tóc tơ con gái làm An lênh đênh ngây ngất, chàng không kềm được lòng mình, xoay người lại nhìn sâu vào mắt Quân và đặt vội cái hôn nồng cháy trên đôi môi quyến rũ của người tình. Vòng tay An siết chặt, ôm bờ vai nhỏ người yêu, hai cơ thể không còn khoảng cách, không gian và thời gian lắng đọng. Quân như hụt hẫng, cơ hồ muốn quỵ xuống, nàng nhắm đôi mắt đẹp lại, với hàng lông mi dài cong vút. An không còn chờ đợi, chàng táo bạo đưa bờ môi đắm đuối, say sưa qua từng vùng mắt, môi thánh thiện của nàng. Người con gái lần đầu tiên biết yêu, lần đầu tiên có cái cảm giác đê mê. Bốn cánh môi đan thật chặt, thật gần, hơi thở chàng ấm áp, dồn dập, Quân hoảng hốt xô nhẹ người yêu ra, An ngượng ngùng xin lỗi:
- Xin lỗi Quân, anh không nên làm thế!
Quân lo âu, nghĩ ngợi kèm theo sự trách hờn:
- Anh đã phá vỡ cái thế giới thơ ngây, hồn nhiên, trong sáng của em rồi đó An ạ! Em sợ những ngày tháng trước mặt mất hết sự vô tư, thánh thiện, bình lặng của đời học sinh giữa đám bạn bè hiền ngoan, trong trắng.
Nàng tiếp tục thở than:
- Rồi đây trong những ngày dài xa cách, em sẽ héo úa u sầu, niềm suy tư bất chợt tìm về trong đêm đen bên chồng sách ơ hờ, lạnh lẽo. Cõi lòng em bâng khuâng, vọng tưởng về anh. Mỗi chiều tan học, trên con đê dài sát biển, em đứng bơ vơ ngó về phương trời mờ xa vùng hải đảo mà nghĩ, mà thương nhớ đến anh. Tình yêu đầu đời em xin dành trọn cho anh đó An ơi!
An vừa đi vừa choàng tay lên vai người yêu âu yếm nói:
- Anh không hơn gì em, em đi rồi, ngày tháng ở đây là ngày tháng chết... Anh cô đơn buồn bã suốt ngày, chỉ nhớ tới em thôi. Anh sẽ viết thư thường xuyên cho em, nếu nhớ quá anh sẽ liều mạng bỏ mấy ngày làm việc, vào Rạch Giá thăm em được không?
Quân liền ngăn lại:
- Dạ thôi, anh đừng làm thế! Gần Tết em sẽ về nữa mà. Chiều ngày mai em sẽ rời đảo để tiếp tục việc học hành.
Nói đến chia tay, hai người nghẹn ngào im lặng, họ đã thấy, đã cảm nhận phút chia ly sầu chan chứa, ứ đọng tâm tư, họ sẽ nhớ nhau, gặp nhau, gọi tên nhau trong giấc mộng đêm dài.
An vòng tay ôm người yêu vào lòng, giọng chàng tha thiết:
- Khi xa nhau, anh nhớ em lắm Quân ơi!
Họ mải mê đi bên nhau, hết con đường nầy qua con đường khác. Thánh Lễ nửa đêm đã tàn. Một đêm cho tình yêu, An đã quên Chúa, chàng ngước lên bầu trời, tìm vì sao sáng nhất, âm thầm xưng tội.  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét