THƠ ĐẤU TRANH
Tháng Tư Gõ Nhịp
***
CẮT ĐẤT, CẮT
RUỘT
Cắt đất như cắt ruột
Ruột gan tôi đau nhói từng cơn
Máu chảy ra kết nụ căm hờn
Hoa chánh nghĩa đua nhau bừng nở
Hỡi bọn người gian manh man rợ
Quá đê hèn dám bán đất tiền nhân
Mẹ Việt Nam bất khả xẻ phân
Giang sơn đó của toàn dân nước Việt
Bọn các ngươi mưu mô xảo quyệt
Theo lão Hồ mang chủ thuyết tam vô
Hại lương dân phá nát cơ đồ
Nay cắt đất hiến hung nô phương bắc
Còn đâu nữa hỡi thác nguồn Bản Giốc
Ải Nam Quan say giấc ngàn năm
Nguyễn Phi Khanh lừng lẫy tiếng tăm
Một câu nói nức lòng con trẻ …
Hỡi những ngươi lương tri coi nhẹ
Sống vô hồn làm kẻ bất trung
Phản tổ tiên, liệt nữ anh hùng
Tội ác ấy nhơ danh thiên cổ
Ngàn đời sau cháu con phỉ nhổ
Hận ngút trời tủi hổ tổ tông
Quê hương ta trải qua mấy ngàn năm
Ông cha đã dùng máu xương giữ yên bờ
cõi
Lịch
sử Việt Nam vinh quang chói lọi
Lê,
Lý, Nguyễn, Trần giặc khiếp uy danh
Người từ đâu tay nhúng máu tanh
Mang chủ nghĩa ngoại lai về đọa đày dân
tộc
Khắp cõi trời Nam biển gào, đất khóc
Triệu dân lành trong cơn lốc oan khiên
Bọn vô tâm lên nắm chính quyền
Đưa đất nước vào vết nhơ lịch sử
Tôi chỉ là phụ nữ
Sống xứ người nhưng nặng nợ núi sông
Biết
được tin ngươi bán đất cha ông
Dâng
lãnh hải cho quan thầy Trung Quốc
Lòng ta đây đớn đau như dao cắt
Lệ chảy ròng ròng tựa ngày mất mẹ cha
Hỡi những người Việt Nam yêu nước thiết
tha
Hãy đứng lên, vì quê cha cùng nhau diệt
cộng
Có như thế ta mới còn đất sống
Kẻo mai nầy chúng triều cống cả Việt
Nam
Cho bọn bá quyền Trung Hoa “vĩ đại”
Hỡi những người chiến binh hãy mau mau
tỉnh dậy
Chĩa mũi súng vào bọn cán bộ công an
Lịch sử Việt Nam lập tức sang trang
Công trạng ấy lưu danh muôn thuở
Hỡi những người anh em đừng bao giờ sợ
Chớ yếu hèn mà bỏ lỡ dịp may
Quyết đứng lên lật đổ bọn tay sai
Kẻ bán nước chia hình hài tổ quốc
Hãy nhớ câu: “Thà nghèo ta cạp đất”
Ý nói rằng còn đất là còn sự biến sinh
Còn quê hương dân tộc tự tình
Còn lẽ sống trong tinh thần nhân bản…
Nếu mất đất là mất đi tất cả
Mất cuộc đời mất gia phả Rồng Tiên
Hỡi những người Việt Nam ở khắp mọi
miền
Hãy đứng lên tranh đấu cho sự vẹn toàn lãnh thổ…
Hoa Hướng
Dương
(Viết tặng những người đấu
tranh cho tự do
Dân chủ, nhân quyền trong nước cũng như ở hải ngoại)
***
DÂN OAN
Dân
oan từ mới, được sinh ra…
Sản
xuất đầu tiên tại nước nhà
Xã
hội Việt Nam thời Cộng Sản
Phong
trào khiếu kiện cứ lan xa
“Cây
kim, cọng chỉ” chẳng thèm rờ
Cướp
đất, cướp nhà lại tỉnh bơ!
Dân
khổ, dân nghèo đi khiếu nại
Tham
quan, cán bộ lại làm ngơ!
Thương
quá Việt Nam, thương quá thôi!
Ngàn
năm Văn Hiến mất đi rồi
Giang
sơn nửa mảnh nay thành một
Nam
Bắc hai miền vẫn nổi trôi…
Dân
oan khiếu kiện sống lầm than
Về
chốn Thành Đô, bỏ ấp làng
Cò
kẻ đường cùng, xin án tử
Gia
tài còn lại mảnh khăn tang
Tặng
ông nhà nước làm di sản
Cai
trị dân lành sớm chỉnh trang
Trả
hết đất đai, tư hữu hóa
Người
cày có lại vụ mùa sang
Được
thế, dân ta mới mạnh giầu
Con
Rồng Châu Á lướt bay cao
Nhân
quyền, công chính luôn tôn trọng
Cây
trái tự do khởi sắc màu!
Cả
nước đang chờ sự đổi thay
Triệu
người đóng góp triệu bàn tay
Nhà
nhà vui hưởng đời an lạc
Cuộc sống lương dân hết đọa đày…
***
Gọi Hồn Dân Tộc
Ai người nghĩ tới quê hương
Hãy mau đoàn kết, biểu dương màu cờ
Về đây chung một ước mơ
Bảo toàn lãnh thổ, cõi bờ Việt Nam
Cám ơn anh, cám ơn chị, cám ơn em…
Chan hòa ánh mắt trong niềm thiết tha
Đất nầy đất của ông cha
Vun bồi xương máu thêm hoa thêm cành
Cháu con hợp sức đấu tranh
Cho ngày lịch sử trở thành cuồng phong
Thổi tan chủ thuyết đại đồng
Đã đưa đất nước vào vòng trầm luân
Gái, trai, già, trẻ xuống đường
Nói lên tội ác của phường tay sai
Toàn cầu đồng loạt triển khai
Gọi hồn dân tộc cho ngày Việt Nam
Chúng ta con cháu Tiên Long
Quyết tâm đòi lại núi sông cõi bờ
Rồi đây chẳng phải là mơ
Từ Nam chí Bắc màu cờ Quốc gia
Vàng tươi dưới nắng chan hòa
Thắm ba sọc đỏ chung nhà Việt Nam
Hoa Hướng Dương
***
HOA CHÁNH PHÁP
Đường ông đi có “Hoa thơm cỏ lạ”
Có niềm vui hối hả lên ngôi
Có tiếng cười của người chiến thắng
Đường tôi đi với màu mây tang trắng
Tháng Tư buồn, ngày nắng chẳng lên cao
Tháng Tư buồn có những con tàu
Nghẹn ngào rời bến mẹ…
*
Rồi từ đó quê hương buồn lặng lẽ
Tôi âm thầm làm kẻ lưu vong
Tôi âm thầm trên những chặng gai đâm
Mang tâm sự nỗi lòng người mất nước…
*
Đường tôi, ông hai ta cùng chung bước
Bước đi về hai hướng khác nhau
Đường tôi đi có tình nghĩa đồng bào
Có máu đổ, lệ trào pha thơ hận
Ba mươi tháng Tư nhớ ngày Quốc Hận
Thương dân mình lận đận hoài sao?
Ngước mặt nhìn trời, trời mãi trên cao
Ngó xuống đất, tóc pha màu sương tuyết
Dù ngày mai trong giờ tử biệt
Góp sức tàn lẫm liệt đấu tranh
Đường tôi đi không hoa sói hoa tranh
Chỉ qua thành quách cổ…
Nhớ thuở Hùng Vương da trần đi bộ
Nhớ thời Triệu, Trưng chiêu mộ hùng anh
Nhớ Quang Trung chiến thắng tiến vào thành
Giữa lúc toàn dân hoan hô vang dội
Đường Ta đi có tên trong bia mộ
Để ngày sau hiển lộ tổ tông
Đường Ta đi có hào khí Tiên Rồng
Có chính nghĩa và hồn thiêng sông núi.
*
Ba mươi tháng Tư; Một trời hận tủi…
Thơ tôi buồn kết thành chuỗi đau thương
Thơ tôi buồn nhỏ lệ khóc quê hương
Khóc đất nước rơi vào tay giặc đỏ
Ba mươi năm hồn oan vương cây cỏ
Tiếng kinh cầu vàng võ đi hoang…
Tiếng kinh cầu.. “ rụng cờ đỏ sao vàng”
Để dân tộc hết lầm than đói khổ
*
Đường ông đi toàn dân phẩn nộ
Áo thiền sư mấy độ tàn phai
Áo thiền sư thêu hoa cúc, hoa mai
Kéo dài thêm nghiệp chướng
Đường tôi, ông không cùng chung hướng
Hướng ông về đại cuộc hư hao
Hướng ông về có những nỗi đau
Của đồng bào nước Việt
Ông có nghe bao oán hờn rên siết
Triệu sinh linh quốc biến gia vong
Đường ông đi không nở đóa sen hồng
Mà chỉ thấy đòng đòng cơn lửa hạ
Thương quá đỗi những con đường nghiệt ngã
Những Thần Tăng vất vả đi qua
Những Thần Tăng đổi mạng giữ Cà Sa
Cho Phật Giáo nở hoa mùa chánh pháp.
Hoa Hướng Dương
San Jose, 2007
Kính tặng các vị Tăng Sĩ bất khuất trong nước
(T.TH.Thích Huyền Quang, H.T Thích Quảng Độ,TH.T Thích Không Tánh, TH.T Thích Thiện Minh v. v....)
***
Gởi chị Hoa Hướng Dương nhân ngày ra mắt sách
Tuyển tâp văn thơ “Qua Biển và Gọi Hồn Dân Tôc”
HỒN DÂN TỘC
Tuy khiếm thị vẫn kiên trì viết sách
Yêu văn chương đến thế thật phi thường
Tôi đến đây không chỉ bởi tình thương
Mà thật quả vì vô cùng kính phục
Đủ tai mắt làm sao không biết nhục
Cứ rong chơi lần lữa sống qua ngày
Dù trăm năm chưa nếm vị chua cay
Chưa hề biết thế nào là cao cả
Hoa Hướng Dương mấy năm trường vất vả
Để hôm nay “Qua Biển” được ra đời
Chị làm thơ không chỉ để mà chơi
Nhưng chính để gọi về hồn dân tộc
Tôi đọc chị mà thật tình muốn khóc
Mong mọi người yêu quý bậc anh thư
Nửa đời người qua mấy cuộc di cư
Ta vẫn có những con người kiệt xuất
Nước còn họ, nước không bao giờ mất
Cộng sản kia còn sống được bao lâu
Khi chúng ta cứ vẫn ngẩng cao đầu
Khi ta có những anh hùng Lý Tống
Những cô gái đứng lên đòi quyền sống
Nước chúng ta có hàng chục Kinh Kha
Làm sao thua lũ quỷ quyệt điêu ngoa?
Việt Nam đó non sông còn, vẫn đó
Tôi nghe dường mơ hồ trong tiếng gió
Cờ tự do bay rợp Bắc Trung Nam
Ánh Tự do đang tỏa sáng hào quang…
………………………………………..
San Jose 18/4/2007
Hà Thưọng Nhân
***
LẤY
CHỒNG XỨ LẠ
Lấy chồng xứ lạ
có gì vui?
Cúi mặt em đi
giữa ngậm ngùi
Như kiếp lục
bình trôi bến đục
Một lần bước
tới, chẳng đường lui...
Thân gái Việt
Nam quá đoạn trường
Đảng về mang đủ
loại tai ương
Nước nhà tụt
hậu dân cùng khổ
Kiếm sống em
tôi phải đứng đường
Giã từ câu hát
buổi đồng dao
Em bán thân cho
các nước giàu
Nô lệ ái tình
nuôi mẹ ốm
Nuôi bầy em nhỏ
gầy xanh xao
Khi đến xứ
người em tỉnh mộng
Đài loan, Hàn
Quốc hết mơ, mong
Đổi đời, đổi cả
bao oan trái
Một bước sang
ngang mấy tấm chồng…
Cũng vì cờ đỏ
với vàng sao
Đưa đẩy dân tôi
đến hố, hào
Cán bộ tham
tiền vơ sạch túi
Khiến người dân
Việt phải lao đao
Con cháu Triệu,
Trưng bán chợ người
Đứng trong lồng
kiếng dáng hoa tươi
Chào hàng, mời
khách ôi.. ô nhục
Nhân phẩm còn
đâu nữa hỡi trời!
Đau lòng chia
xẻ nỗi lầm than
Đất nước hôm
nay quá lụn tàn
Bại hoại luân
thường, suy đạo lý
Vì nghèo gái
Việt hết đoan trang…
Hoa Hướng Dương
***
Lời Buồn Trung Thu
Em bé ơi.. trăng đêm nay sáng quá
Ánh trăng tròn như chiếc lá tình thương
Em có buồn khi rời bỏ quê hương
Tôi nhớ mãi mái trường thời tuổi dại
Mừng Trung Thu chúng ta nơi hải ngoại
Hướng lòng chung về mảnh đất Việt Nam
Rước đèn soi qua ngõ ngách tối tăm
Mang ánh sáng cho xanh mầm tuổi trẻ
Đời các em không bút màu tô vẽ
Không xinh tươi như hoa trái mùa xuân
Không tung tăng múa hát dưới sân trường
Vì cuộc sống là đầu đường, xó chợ
Chuyện em mơ là thiên đường sách vở
Xin thưa không…là bát phở thừa dư
Dám nghĩ gì đến lễ Tết Trung Thu
Đến bánh mứt, đèn ông sao, cá chép..
Tuổi trẻ Việt Nam đi vào ngõ hẹp
Từ khi đảng về cùm kẹp người dân
Muốn trẻ con phải dốt nát ngu đần
Phải đói rách để dễ phần thống trị
Hạnh phúc lắm, các em đang ở Mỹ
Trung Thu về em có nghĩ gì không?
Vẫn vui ca dưới ánh sáng đèn lồng?
Xanh, đỏ, tím tuổi hồng thêm tươi thắm
Bánh kẹo thừa, vòng tay me êm ấm
Tình cộng đồng là một tấm gương soi
Phải yêu thương, giữ truyền thống giống nòi
Phải trân quý những gì mình đang có
Trên trời cao ánh trăng rằm sáng tỏ
Thơ tôi buồn, nhỏ từng giọt xanh xao..
Tuổi trẻ em là bánh kẹo ngọt ngào
Sao tôi lại pha vào màu mực đắng?
Xin lỗi em, xin lỗi em lắm lắm...
Hoa Hướng Dương
* * *
Lời Con trẻ
Con mới
lên ba mà đã hỏi
Lời nhẹ
nhàng…xoáy cõi lương tâm
Đường
nào đi tới Việt-Nam ?
Mẹ nghe
như thể nửa lầm nửa tin
Lời con
trẻ đượm nghìn trách móc
Câu vô
tình trong óc tuông ra
Con ơi
đường tới nước nhà
Lòng
người chắc hẳn còn xa hơn đường
Thế hệ
trẻ, chán chường quên lãng
Sống
hững hờ tác tráng từng đêm
Say sưa
bên chén rượu mềm
Mềm môi,
mềm dạ, mềm luôn chí hùng
Rượu vào
bụng, lửa nung gan phổi
Đốt cho
tan, nông nổi cuồng điên
Sao ai
không chọn lửa thiêng
Thắp lên
soi sáng từng miền tối tăm
Mặt nhìn mặt hỏi
thầm còn nhớ
Giống da
Vàng loan lở niềm tin
Đừng
ngồi làm kẻ lặng thinh
Đứng lên
quang phục quê mình Việt-Nam
Chí quật
cường ngàn năm sáng chói
Xây đắp
chung bờ cõi mơ hoa
Con ơi
đường tới nước nhà
Giờ nầy
thì chắc không xa hơn lòng
Lời con
trẻ mở vòng giải thoát
Cho lớp
người bèo bọt hôn mê
Lằn roi
thay mấy câu thề
Quất vào
da thịt, máu về lại tim
Hoa Hướng Dương
. ( viết cho con gái của mẹ ,Trương Nguyễn Tràmi
Khi
con vừa tròn 3 tuổi đã ngây thơ hỏi mẹ:
“ Mẹ ơi
, đường nào đi tới Việt Nam ? “
San Jose 1991
* * *
Lời Mẹ Việt Nam
Nếu
anh hỏi tôi :
Chị có về khi đất
nước yên vui ?
Tôi khẻ nói : Vâng
đó là ước mơ hơn nửa đời lưu lạc
Ngày vượt biên tóc
còn xanh nay đầu chớm bạc
Lăn lóc xứ người
manh áo bát cơm
Tiếp tay chồng dạy
dỗ bốn đứa con
Mong con lớn sẽ
thành người hữu ích
Đứa con cả nếu đổ
qua trường thuốc
Tôi dắt cháu về vá
lại vết thương
Môi run run mang âm
hưởng ngậm ngùi
Và trị liệu những
tâm hồn đau khổ
Đứa con kế nếu đổ
xong bằng kiến trúc
Cháu cũng phải về
xây dựng lại quê hương
Đem đôi tay phá vỡ
hết nông trường
Rồi dựng lại bao
ngôi trường cho trẻ
Từ lúc nước non thân
đầy mụn ghẻ
Lỡ loét khắp người
từ Bắc tới Nam
Bám sát thịt da, vi
khuẩn nẩy mầm
Rồi bộc phát ung thư
ai cũng sợ…
Cây không xanh hoa thì chưa kịp nở
Vội uá tàn trong
biến loạn thời gian…
Trái không thơm,
Đồng lúa thiếu bông vàng
Gây đói khổ cho
triệu người dân việt
Anh có biết nhưng
tôi thì đã biết
Nên dọn sẵn đường
cho đứa thứ ba
Học nghề gì thì cũng
phải dẹp qua
Duy một thứ là vun
phân bón đất
Lới giáo thị… phải
cứu nguy Tổ-Quốc
Đem sức mình ra trải
khắp Việt –Nam
Từ phố phường, thành
thị tới nông thôn
Gieo mầm sống cho
muôn loài cây trái
Lúa sẽ phì nhiêu
trong mùa gặt hái
Trái cũng ôm cành trĩu nặng tình quê
Đời chỉ tạm vui… bao nỗi ê chề
Đời cần lắm một người phu “quét rác
Tôi sẽ biết anh nhìn qua ánh mắt
Tự hỏi
với lòng giờ đất nước bình yên
Sao
bổng dưng cần đến kẻ quét đường ?
Để tôi
giải thích rồi anh sẽ hiểu
Chỉ vào
đứa con thân hình bé xiú
Thưa
anh rằng, đưá bé nhất của tôi
Nuôi ân
tình từ lúc cháu nằm nôi
Mai
con lớn phải hành nghề “quét rác “…
Sau trận “ Hồ xâm “cảnh đời đổ nát
Tôi mang cháu về, dọn sạch những đường quê
Rác
rưởi tanh hôi, ruồi muổi bên lề
Vung chổi nhỏ, thành ra đường hoa mộng
Từ nơi hang cùng đến vùng biển rộng
Từ cánh đồng bằng đến tận cao nguyên
Con phải đi, đi khắp hết ba miền
Thâu nhặt lại những ân tình vụn vỡ
Rửa sạch khổ đau , máu hồng tuôn đổ
Ôi, nồng nàn dòng máu thắm Việt Nam
Lau cho khô những gịot lệ hờn căm
Quét cho sạch loài sinh trùng dơ dáy..
Hỡi những đứa con yêu….
Hãy về đây điểm trang đời của mẹ
Tính tuổi trời đã hơn bốn ngàn năm
Da cháy đen vì vết lửa nội xâm
Muôn vết thẹo, thân ghim đầy dấu đạn
Ta thương ta máu tim lòng sắp cạn
Con về đây hàn gắn nỗi bi thương
Vung chổi Thần quét sạch những con đường
Xây dựng lại tình quê hương đổ nát
Trải mộng cho đời hoa tình thơm ngát
Thắp ngọn nến hồng soi sáng Việt-Nam
Xiết tay nhau vì tình nghiã anh em
Tô điểm lại hình hài người Mẹ Việt…
Hoa Hướng Dương
(Xót xa cho Mẹ Việt-Nam và Đồng Bào ruột thịt)
Viết vào thập niên 1990
MÀU NÔ-EN
Nô-en lại đến… nỗi buồn rơi
Bông tuyết bay bay lạnh khắp trời
Phố xá tưng bừng ngày lễ hội
Hoa đèn giăng mắc khắp muôn nơi
Người gởi tặng tôi tấm thiệp màu
Vàng, xanh, đỏ, trắng đẹp mùa sao
Phải chi người gởi lòng yêu nước
Tranh đấu dân mình hết khổ đau
Anh tặng người yêu chiếc áo lông
Sang ghê…ấm mượt mấy nghìn đồng
Quê nhà lắm kẻ cần cơm, áo
Lắm kẻ cơ hàn lạnh gió đông
Cô vợ tặng chồng ly rượu thơm
Nửa vòng tay ấm, nụ môi hôn
Vang vang tiếng nhạc mừng đêm Thánh
Góa phụ đơn côi dấu lệ hờn
Em thơ góc chợ nằm co ro
Tuổi trẻ Việt Nam đã đắm đò
Ông lão buông chèo ngồi ngái ngủ
Mặc tình thế sự chẳng buồn lo
Ông thấy quê ta cũng sắc màu…
Vàng tay khói thuốc bệnh ho lao
Xanh non màu lá suy dinh dưỡng
Bạch phiến vào trường, trắng nỗi đau
Cờ đỏ điêu tàn khắp núi sông
Em kia chưa lớn bán môi hồng
Ngậm ngùi rưng rức hồn Trưng, Triệu
Tủi thẹn muôn đời giống Lạc Long
Tôi cúi đầu trên quyển Thánh Kinh
Cầu xin Thiên Chúa cứu dân mình
Tự do, no ấm mau mau đến
Dân chủ, nhân quyền sớm tái sinh…
Hoa Hướng Dương
Giáng Sinh 2004
* * *
* * *
NGƯỜI HÙNG LÝ TỐNG
Anh, người của
trời xanh mây trắng
Lỡ sa cơ cay
đắng đời trai
Bốn năm viễn xứ
tù đày
Nhìn con én
liệng, mơ ngày tự do
Vì đất nước căm
hờn giặc đỏ
Xót dân lành
bày tỏ nghĩa trung
Quê hương…nay
chốn hang hùm
Vào, ra mấy bận
ung dung tiếng cười
Rải truyền đơn
trắng trời Nam Việt
Đầu kỷ nguyên
tới miệt Cuba
Bứt râu con
“khủng long già”
Hú tim Phiêu,
Khải, thật là hả hê
Anh xứng đáng
con Lê cháu Lý
Tính can trường
dũng khí vút cao
Tim anh có máu
đồng bào
Có chung nhịp
đập nỗi đau sơn hà
Vì đại nghĩa
quốc gia dân tộc
Nay lao lung
tận góc trời xa
Chúng tôi là
những đóa hoa
Đua nhau bừng
nở làm quà giáng sinh
Gởi đến anh
thắm tình tranh đấu
Lời ủi an cho
dẫu đơn sơ
Lòng chung nối
kết đôi bờ
Hoa Kỳ, đất
Thái giấc mơ sum vầy
Tình đồng hương
ướp đầy hoa nắng
Dù ngoài kia
tuyết trắng rơi rơi
Người đi lấp
biển vá trời
Bữa cơm tình nghĩa ấm đời
hùng anh
Bắc Ca Li tường
thành chống cộng
Mai anh về nối
rộng vòng tay
Đường tranh đấu
- Tiếp tục bay
Việt Nam ắt sẽ
có ngày hồi sinh..
Hoa Hướng Dương
(Ngày 19 tháng 12 năm 2005, nhóm chị em phụ nữ thường xuyên sinh hoạt với Ban Đại Diện Cộng Đồng Bắc Cali đã tổ chức một buổi cơm tình nghĩa để gây quỹ yểm trợ Ó Đen Lý Tống đang bi giam cầm tại Thái Lan ( Số tiền khoảng 3,500.00 Mỹ kim)
* * *
TRUYỆN TRĂM CON
Theo truyền thuyết trước thời lập quốc
Lạc Long Quân chia cắt trăm con
Năm mươi đứa trở về non
Năm mươi xuống biển, một con trị vì…
Tình ruột thịt phân ly từ đó…
Nghĩa đệ huynh trước có, sau không!
Bao năm nước mắt chảy ròng
Gia đình ly tán, đau lòng Âu Cơ
Mẹ mòn mỏi đợi chờ con trẻ
Đứa đầu sông, lạc kẻ cuối sông
Tháng năm vò võ ngóng trông
Mong ngày kết hợp cho lòng mẹ yên
Nhưng sóng gió triền miên kéo tới
Các con giờ thật sự quên nhau!
Quên luôn cái nghĩa đồng bào
Nở ra trăm trứng đi vào sử xanh…
Đứa bội bạc, gian manh, bạo ngược
Phản giống nòi, chẳng được sắt son
Kéo về từ chốn núi non
Đem quân đánh chiếm Sài gòn tả tơi
Đứa lưu lạc, nổi trôi khắp ngả
Đứa tù đày, chết rã rừng sâu
Quê hương tan tác khổ đau
Lê dân, bá tánh gục đầu kêu la
Dòng lịch sử trôi xa biền biệt
Ngược thời gian tìm thuyết năm xưa
Tổ tiên di sản có thừa
Truyền cho con cháu chẳng chừa điều chi!
Quá đau xót, tạm ghi nét bút
Tình trăm con chém, giết bởi ai?
Phải chăng do thuyết ngoại lại
Mang vào giày xéo hình hài Việt Nam…
Hoa Hướng Dương
(Cảm tác theo lịch sử con Rồng cháu Tiên.
Và thời kỳ chiến tranh Quốc Cộng đưa đến
sự lưu lạc của người Viêt trên
toàn Thế giới)
San Jose, đầu thập niên 1990
* * *
Xin Chớ Ngồi Yên
Từng cơn sóng dâng tràn trong tâm tưởng
Nghe hồn mình bay lượn tận đâu đâu…
Quê hương ơi, kỷ niệm chất ngất sầu
Tôi mộng mị vùng trời xưa dấu ái
Rừng mai thắm ngàn năm còn sống mãi
Lối cỏ mòn hoa tím dại chen nhau
Núi hoang vu, cây lá ngát xanh màu
Con dốc nhỏ mỗi lần ta hò hẹn
Đường đất đỏ, má hồng ai e thẹn
Nụ hôn đầu bẽn lẽn dấu tình si
Cuả một thời con gái mới dậy thì
Yêu đắm đuối một chàng trai lính thủy
Chuyện tình yêu trải qua bao bi lụy
Giận rồi thương, thương giận loay hoay
Bởi quá yêu nên mới có được ngày
Hai đứa sống tự do trên đất lạ
Hiện tại nầy, cuộc đời dù thư thả
Lắm khi buồn lã chã lệ tuôn rơi
Sống ở đây luôn nghĩ tới triệu người
Đang oằn oại dưới gông cùm cộng sản
Ai thấu hiểu tâm tư người tỵ nạn
Vật chất thừa; nhưng lãng đãng niềm đau
Đêm từng đêm u uất máu lệ trào
Thương quá đổi tình đồng bào ruột thịt
Ngày đầu xuân, bóc thêm tờ lịch
Mấy chục năm rồi thảm kịch chưa tan …
Chủ thuyết tam vô, cờ đỏ, sao vàng
Đưa dân tộc vào lầm than đói khổ
Tám mươi triệu dân, bấy nhiêu ngôi mộ
Đang chết dần dưới chế độ gian manh
Từ cụ già tóc bạc lẫn đầu xanh
Hãy cùng nhau đứng lên giành quyền sống
*
Lịch sử Việt Nam vẻ vang truyền thống
Đánh đuổi giặc ngoài, tiêu diệt giặc trong
Dù chúng ta đang sống kiếp lưu vong
Xin chớ ngồi yên khoanh tay mà ngóng ….
Hoa Hướng Dương
TÓC - THƠ
Tôi là người tỵ nạn
Viết những vần thơ đen
Nhưng chữ nghĩa không hèn
Cho người mất nước đọc
Thơ tôi nằm lăn lóc
Trằn trọc suốt canh trường
Từng cọng gầy trơ xương
Mang nỗi hờn vong quốc
Thơ tôi là sợi tóc
Bay lộng trong trời buồn
Nhìn xuống thấy quê hương
Đau nỗi đau dân tộc
Thơ tôi là sợi tóc
Nuôi bằng máu Việt Nam
Chảy suốt bốn nghìn năm
Nấu nung lòng ái quốc
Thơ không bao giờ mất
Tóc không bao giờ tan
Dẫu nằm dưới suối ngàn
Tóc, thơ luôn hùng tráng
Thơ là vầng trăng sáng
Soi tỏ bước ai đi
Tuổi trẻ ước mơ gì?
Có nhiều như sợi tóc?
Dù ngày mưa ngập đất
Dù gió bão cuồng phong
Dù sấm sét ầm ầm
Thơ tôi vẫn bất khuất
Nầy anh Nam, chị Bắc!
Hãy nối kết niềm tin
Gương sáng tự trau mình
Cùng đứng lên tranh đấu
Thơ tôi từ bóng tối
Vượt qua khỏi đêm đen
Thắp sáng những ngọn đèn
Soi lương tâm nhân loại
Từ bút cùn mòn mỏi
Từ nét chữ nghiêng nghiêng
Như bóng dáng mẹ hiền
Chờ con hồn hoang dại
Gió chiều vừa thổi lại
Tóc trắng mẹ bay bay
Phủ lên trọn hình hài
Nước Việt Nam tang tóc!
Thơ tôi ngồi bật khóc
Chữ nghĩa bỗng lạnh căm
Ai dòng máu Tiên Rồng
Hãy mau mau cứu bước …
Hoa Hướng Dương
San
Jose, California USA.
Viết
cho tháng Tư đen.
Sau
31 năm mất nước.