Người mãi
tặng tôi một nỗi buồn
Cho tình tan vỡ giữa mùa
xuân
Cho mai không thắm trên
cành
biếc
Chim én về chơi cánh
ngập ngừng
Người mãi
tặng tôi một nỗi buồn
Hoa lòng héo nụ rụng từng cơn
Hắt hiu chiếc lá
bên
thềm vắng
Ngơ ngác
hồn thơ bóng
cỏ hờn.
Tôi vẫn còn
nguyên một nỗi buồn
Cành đào
đọng lại giọt mưa tuôn
Sáu năm nối tiếp dòng
thơ lệ
Nhỏ xuống đời tôi
vạn chữ buồn
Chẳng lẽ tan rồi cuộc lửa hương?
Người là
quỷ dữ hay ma vương?
Cứ đem mây
xám
lên
trời biếc
Chăn gối buồn theo, lạnh má
hường
Thôi nhé, từ đây
hết đoạn trường
Hết hồi mê
đắm lẫn đau thương
Tôi khung cửa nhỏ nhìn
mưa bão
Nhìn bóng người đi ở cuối đường
Hoa Hướng Dương
San Jose, Tháng 11 năm 2004
Ôi Tình Yêu
Tình yêu như giọt sương mai
Chờ ngày nắng lên hóa kiếp
Đổ xuống làm mưa
Mưa lệ suốt mùa
Làm tôi chết đuối
Tình buồn, tình tủi
lủi thủi quanh năm
Trong căn phòng tối tăm
Suy gẩm về một người
Mang linh hồn quỷ dữ
Nặng nề ngôn ngữ
Hành xử phàm phu
Cứ mãi đi trong sương mù
Không thoát ra ánh sáng
Lòng tôi ôi…ngao ngán
Đã ráng bao năm
Đau khổ âm thầm
Sớm mong người thay đổi
Nhưng hỡi ơí
Ba chìm, bảy nổi
Rồi cũng lênh đênh
Vượt thác xuống ghềnh
Tuôn ra biển cả
Tình chia muôn ngả
Thiên hạ chẳng ngờ
Cuộc đời của tôi
Buồn như thế đấy!...
Hoa Hướng Dương
`San Jose tháng 03 năm 2006
Giận chàng lần thứ …


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét