Dòng lệ nóng tuôn tràn trên môi mắt
Con gục đầu nức nở khóc thương ba
Phút lâm chung chắc lòng ba quặn thắt ?
Đứa con yêu chưa kịp trở về nhà
Ba, ba hỡi bên nầy con đứt ruột
Như ngồi trên đống lửa đốt tim gan
Vì nghịch cảnh nên con không về được
Thỏa ước nguyền xin thắp nén tâm nhang
Màu hương khói đưa con vào qúa khứ
Thuở sinh tiền ba cũng lắm gian nan
Nơi thành thị , ba sống đời công tử
Lấy vợ miệt vườn, mất hết cao sang
Rồi từ đó, ba tay cày tay cuốc
Sân trước, vườn sau, hoa trái đơm đầy
Căn nhà nhỏ, âm vang hồn yêu nước
Bỏ cuốc cày, ba đánh đuổi giặc tây
Thời 54… từng đoàn ngưòi xuôi ngược
Tập kết, vô nam , bỏ hết cửa nhà
Ba của con thật vô cùng sáng suốt
Chánh nghĩa muôn đời…lý tưởng Quốc-gia
Ba ở lại dưỡng nuôi đàn con nhỏ
Giặc tan rồi ba vác cuốc lên nương
Đêm mồ hôi tưới xanh màu cây cỏ
Sức cần lao tô thắm đẹp ruộng vườn…
Chỉ vài năm yên bình nơi thôn ấp
Bỗng một hôm có giặc cộng kéo về
Ba vôị vã bỏ xóm làng Cửa Lấp
Hiểu chúng nhiều ba sợ những lưõi lê…
Về trên chợ ba đi làm công chức
Mẹ bán hàng, cũng có đủ bữa ăn
Tám đứa con biết tiêu xài chừng mực
Sợ thân cha, áo mẹ lấm phong trần
Theo vận nước, con lià xa Tổ quốc
Lần sau cùng không kịp nói biệt ly
Hai mươi mấy năm, được tin ba mất
Lắng lòng đau, con hóa kiếp hoa Quỳ…
Dương Đông hỡi, mặt trời nơi phương đó
Con cúi đầu bái tạ tiễn phụ thân
Khúc nhàn du qua câu kinh tiếng mõ
Bước bồng lai ba trút bỏ bụi trần
Giờ vĩnh biệt, gởi tình con theo gió
Chốn quê nhà ba rời bỏ người thân
Phút linh thiêng, rùng mình con chợt rõ
Mất cha hiền là mất cả mùa xuân ..
Hoa Hướng Dương
( Viết để tưởng nhớ đến phụ- thân )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét