Mười sáu mùa xuân trên đất khách
Mười sáu lần nghe hồn rách tả tơi
Giọt tang thương còn đọng lại vành môi
Lau ngấn lệ cho khô dòng tủi hận
Em có biết bên nay trời lận đận
Đám lưu dân lạc lõng giữa mùa Xuân
Đêm giao thừa lòng tê dại bâng khuâng
Nghe nhớ quá mùi bánh chưng bánh tét
Xuân nơi đây hình như đang giãy chết
Cũng bánh, cũng trà, cũng mứt, cũng hoa
Sao không nghe thơm hương vị quê nhà
Sao không ngửi được mùi mai, mùi quất
Mười sáu mùa xuân đong đầy nước mắt
Tôi khóc cho người ở lại cố hương
Tôi khóc cho ai chung phận tha phương
Lòng mòn mỏi chờ mùa xuân dân tộc
Ngày trở về trong niềm vui xúc động
Tay bắt, mặt mừng, gió lộng chiều xuân
Tiếng chim ca thay khúc nhạc vang lừng
Ngoài hiên vắng pháo đì đùng nổ chậm
Mơ một phút cho hồn như bay bổng
Rồi trở về thực tế vẫn là đây
Rượu chưa mời, sao lòng lại mềm say
Hồn chưa khóc, mà nghe cay trong mắt
Xuân ơi xuân, mười sáu năm quay quắt
Tôi thẫn thờ mỗi lúc bước em sang
Hãy cho tôi những giây phút huy hoàng
Đừng đến nữa hỡi mùa xuân nghiệt ngã…
Hoa Hướng Dương
Xuân 1991

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét