Đêm nằm suy gẩm về ta
Ta từ nơi chốn nào sa
xuống trần
Mơ màng tiềm thức lâng
lâng
Hình như ta cũng là dân
trên trời
Chức ban Ngọc Đế phán rồi
Danh xưng Thái tử ngôi thời
đợi trao
Hùng tài võ lược mưu cao
Thiên đình đại hội thao
thao luận bàn
Triều thần văn võ bá quan
Tỏ lòng thán phục, với
ngàn lời khen
Đẹp trai, hào phóng, bon
chen
Tính ưa gái đẹp mon men
trộm nhìn
Hồ sen tiên nữ ngâm mình
Xiêm y cởi hết ta rình ta
xem
Ông Trời mà thấy cũng thèm
Huống chi ta vốn lem nhem
hơn người
Mắt nhìn muốn nổ con ngươi
Tháng năm cứ thế cửa trời
cũng vui
Trăm ngày thoát, một ngày
xui
Tiên Bà túm được cái đuôi
tục trần
Trình tâu, thưa gởi Ngọc Hoàng
Ngài liền tống xuống thế
gian làm người
Ta từ phút ấy nổi trôi
Hơn hai mươi tuổi sống đời
lưu vong
Kiếp nầy mang phận má hồng
Sinh co, đẻ cái, nối dòng
người ta
Thiên đình tặng một cành
hoa
Bút danh chính hiệu gọi là
Hướng Dương
Nhờ trời còn chút Thiên
lương
Nên tài hoa nở giữa vườn
phong lôi
Giận đời ta chưởi cái tôi
Giận mình ta chưởi cái tồi
ngày xưa
Thế gian đời lắm gió mưa
May mà Ngọc Đế nỡ chưa dứt tình
Làm người lúc nhục lúc
vinh
Làm người trần thế thường
tình khổ đau
Ta giờ cuộc sống thẩm màu
Văn chương ngủ trọ, thơ
vào lầu mây
Vói trời hụt hẫng đôi tay
Lấy chân đo đất, đất dài,
nông sâu
Túi thơ dù đã ngả màu
Tối tăm chẳng gợn chút sầu
lòng ta
Vẽ vời dệt gấm thêu hoa
Phủ lên một kiếp tài hoa
tật nguyền
Mấy lần bộ óc chớm điên
Điên cho quên hết ưu phiền
thế gian
Điên không là chuyện dễ
dàng
Mê mê, tỉnh tỉnh, tàng
tàng mà thôi
Trầm luân, bể khổ, nhuộm
đời
Mai ta hết hạn, về trời
lên ngôi..
Hoa Hướng Dương
Sau một giấc mơ kỳ bí, Tác
giả cảm tác thành thơ, để laị mai sau
San
Jose, California USA 1995

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét