Nước mắt đẫm chan hòa
Ta khóc ngất từng cơn
Sầu dâng dâng bao la
Cây xanh vừa trút lá
Gió thổi đưa lá đi
Từng chiếc lá héo hắt
Từng dòng thơ lạnh lùng
Ta trở về nguyên thủy
Ngày hai đứa yêu nhau
Giận hờn rồi xin lỗi
Nên tình vẫn tươi màu
Lời ai vừa mới nói
Giả dối, hay chân tình!
Làm sao ta biết được?
Lạnh giá hồn băng trinh
Còn lời thề trăng nước
Còn hẹn ước mai sau
Còn má thắm môi đào
Là còn những niềm đau
Thôi thì ta cứ để
Cuộc tình thật tư nhiên
Trôi về đâu cứ mặc
Như những đám mây hiền
Dù ngày mai gió bão
Mây vẫn hoài linh đinh
Tình nào không điên đảo?
Đâu chỉ riêng chúng mình!
Đêm vẫn dài vô tận
Ta chờ một vầng hồng
Ngày ơi, ngày hãy đến
Đêm vẫn còn mênh mông
Ta về qua ngõ tối
Văng vẳng tiếng cầu kinh
Tình lên cơn hấp hối
Ta đào mộ chôn mình…
Hoa Hướng
Dương
An Thới,
Thuở Yêu Người 1973

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét