Thứ Năm, 19 tháng 12, 2019

Tình Đời





Bốn mươi năm làm người
Đời chẳng còn gì vui!
Ngoài tấm thân tàn phế
Như lá giữa dòng xuôi

Trôi qua vùng kỷ niệm
Thời quá khứ mộng mơ
Tuổi son hồng, mực tím
Đẹp mượt mà nhung tơ!

Chỉ còn là hư ảo
Làm giông bão một đời
Trong hương tình bàng bạc
Trong nghẹn ngào chơi vơi

Tôi mang hồn tỉnh thức
Nhiều ray rứt xót xa
Tình chôn sâu đáy vực
Đời chập chờn bóng ma…

Linh hồn tôi băng hoại
Xác thân tôi rã rời
Mùa xuân không trở lại
Bão tố về nơi nơi

Lòng thế gian hạn hẹp
Tình bằng hữu đổi thay
Hỏi tình nào tri kỷ?
Hỏi đời còn vòng tay?

Xin cho tôi chỗ núp
Trong trái tim loài người
Đêm rao mời hạnh phúc
Đêm tình về muôn nơi…

Rồi sẽ có một ngày
Tôi vĩnh viễn ra đi
Trong ân tình bèo bọt
Trong hiềm khích, sân si

Là lúc hồn thanh thản
Đi vào cõi tịch yên
Lìa xa đời ai oán
Trút bỏ hết ưu phiền

Hoa Hướng Dương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét