Thứ Năm, 19 tháng 12, 2019

Nỗi Lòng Của Mẹ



Lời nầy mẹ viết cho con
Mai sau khôn lớn sắt son giữ gìn
Thời gian phai nhạt bóng hình
Nhưng không xóa được mối tình thiêng liêng
Thương con trong trắng ngoan hiền
Vô tư tuổi ngọc, ưu phiền chưa mang
Ôm con lòng mẹ nát tan
Buồn cho thân phận ngổn ngang lệ nhòa
Tại sao mẹ phải mù lòa?
Nên con đã mất tuổi hoa cuộc đời
Từng miếng ăn, từng cái chơi
Mẹ không chu đáo như thời anh con
Mẹ đây lòng những héo hon
Đêm đêm thao thức no tròn đắng cay
Mẹ hôn môi mắt, chân tay
Nâng niu, triều mến hình hài con thơ
Long lanh ngấn lệ hoen mờ
Tình thâm ấp ủ giấc mơ tuổi hồng
Con ơi, thấu hiểu hay không?
Giả vờ chẳng chút đau lòng vì con
Gượng cười mẹ hát ví von
Cùng con đùa giỡn như còn bình yên
Thật ra mẹ giấu ưu phiền
Cho con sống trọn tuổi hiền thơ ngây
Một mình mẹ chiụ đắng cay
Kiên cường khỏa lấp tháng ngày khổ đau
Cho con đẹp giấc chiêm bao
Bơi trong suối mát ngọt ngào tình thương
Mắt sầu đọng lệ đêm sương
Ngày con cắp sách tới trường đầu tiên
Một mình ngồi đợi trước hiên
Chờ con tan học hồn nhiên về nhà
Huyên thuyên giọng nói ngọc ngà
Mẹ đau như cắt xót xa tấc lòng
Cớ sao có mắt như không
Để con phải chịu long đong buổi đầu
Trời cao không phép nhiệm mầu
Vì con mẹ ráng qua cầu đắng cay
Mong con tươi sáng tương lai
Mẹ đây cam phận những ngày tối tăm!

Hoa Hướng Dương

Tâm sự nầy để lại cho con Trương Nguyễn Tràmi, mai khôn lớn làm hành trang tưởng nhớ... người mẹ một thời đi giữa phong ba….

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét