Giọt nắng lung linh đã úa vàng
Ve sầu trỗi điệu khóc chiều hoang
Lòng người mấy bận sầu như nắng
Nắng tắt cho lòng thêm nát tan
Có những buổi chiều tiếp nối nhau
Đường mây hun hút bóng nghiêng chao
Hắt hiu cõi mộng đời hư, thực
Nhớ thuở xuân xanh mới độ nào
Hạnh phúc hao gầy như ước mơ
Nhạn về cuối nẻo trời bơ vơ
Thương ta hơn nửa đời hoang phế
Tình
nhạt men rồi ta say thơ
Gió cuốn thơ bay chốn mịt mùng
Thiên thu đào mộ khóc tình chung
Sinh ly, tử biệt nguồn đau khổ
Trải khắp nhân gian đến tận cùng..
Mấy ai thoát khỏi ải trăm năm?
Cái lọng càn khôn thật oái oăm
Nhật nguyệt xoay đều vòng sanh tử
Phù sinh đâu khác phận tơ tằm
Nhớ mới ngày nào được đặt tên
Ông bà cha mẹ cận kề bên
Thoáng trong nháy mắt thành thiên cổ
Còn lại mình ta cõi chênh vênh..
Có nghĩa gì đâu một kiếp người?
Mong manh ngắn ngủi tựa sương rơi
Tiền tài, danh vọng như mây khói
Sáng thấy chiều tan ở cuối trời…
Hoa Hướng Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét