Lòng tôi như những khoang thuyền
Chở mùa hương cũ về miền tịch liêu
Đời tôi như ngọn gió chiều
Lướt qua trần thế, tiêu điều, xác xơ
Tình tôi là cả trời mơ
Ai đem giông tố lên bờ mắt nâu!
Ngày, đêm sầu lại tiếp sầu
Hồn tôi giãy chết bởi màu oan khiên
Đường đời lạc bước thiên niên
Sau cơn gió bão rời miền trần gian
Về thăm động tích hoa vàng
Ngủ quên một giấc, mấy ngàn năm sau
Giật mình đánh thức trăng sao
Mới hay trời đất rơi vào đêm đen
Tôi đi tìm lại ánh đèn
Trần gian từ đó, tối đen mịt mùng..
Hoa Hướng Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét