Nàng nơi đất khách đời êm ấm
Có nhớ người xưa chung chiếu chăn
Gối mộng chia đôi bờ tóc xõa
Hòa chung nhịp thở đã bao lần!
Thăm thẳm cảnh đời sầu vạn lối
Tưởng chừng hạnh phúc đến trăm năm
Tháng tư ngày đó…đời đen tối
Nàng đã đi rồi, tim buốt căm
Bỏ lại giường xưa chăn chiếu lẻ
Sợi buồn con nhện mãi giăng mau
Cho ta ngâm lại thơ Huy Cận
Để thấy tình xưa đã bạc màu!
Nàng bỏ bên kia bờ dĩ vãng
Tìm đi theo mộng bến tương lai
Còn ta hiu quạnh theo ngày tháng
Đốt mảnh tình sầu trông khói bay
Khói tỏa mù sương lấp khoảng đời
Thuyền tình năm cũ đã ra khơi
Sao ta ngồi mãi bên bờ vắng!
Dõi mắt trông theo tận cuối trời…
Nàng xóa tình tôi chẳng tiếc thương!
Trách ai xem nhẹ đạo cương thường
Ái ân ngọt lịm qua đầu lưỡi
Phụ rãy làm hoen phận má hường
Thôi nhé! Đành thôi đã biệt ly…
Nàng đi tan giấc mộng xuân thì
Gối chăn sưởi ấm đời người khác
Lối nhỏ ta về mưa ướt mi…
Hoa Hướng Dương
San Jose, hè 1995

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét