Cũng là phận gái như tôi
Mùa xuân chưa đến thì đời đã tan
Mong manh một chiếc thuyền nan
Lênh đênh trôi giạt, sóng ngàn bủa vây
Bao la trời nước màu mây
Tử sinh ví tựa chỉ mành treo chuông
Khát thì nhờ vả hạt sương
Đói thời mượn tiếng trùng dương ru hồn
Từ nay chắc hẳn không còn…
Biển khơi là nấm mồ chôn cuộc đời!
Tỉnh, mê hồn xác rã rời
Đói no trông đợi cũng hoài đợi trông
Trời vừa tô điểm sắc hồng
Một con thuyền lạ lồng vào đại dương
Tưởng trời nhỏ chút lòng thương
Nào ngờ hải tặc trên đường kiếm ăn!
Dã man, thô bạo, hung hăng
Giết chồng, cướp vợ; bất phân trẻ già
Thôi rồi tàn một kiếp hoa!
Tả tơi từng mảnh, cánh hoa dại khờ
Trời cao nhắm mắt làm ngơ
Cũng đành bỏ mặc ván cờ thế nhân
Ước gì đổi cả phù vân
Cho em quên hết những lần thương đau
Tự do trả giá quá cao
Ai người thấu hiểu quần đào truân chuyên!
Ngượng ngùng hai chữ tơ duyên
Bọt bèo phận gái thuyền quyên bẽ bàng
Nhìn theo ngọn sóng dần tan
Luyến lưu bao giấc mộng vàng thanh xuân
Ước gì đổi cả phù vân!
Cho em quên hết những lần thương đau!
Duyên lành hãy kịp đến mau
Nhờ tay quân tử sông đào rửa nhơ
Đời rồi sẽ đẹp như thơ
Bài thơ hạnh phúc ấm đời thuyền nhân…
Hoa Hướng Dương
Đầu thập niên 1980, viết để tiếc thơng những cô gái thuyền nhân
Hoa Hướng Dương
Đầu thập niên 1980, viết để tiếc thơng những cô gái thuyền nhân

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét