Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2019

Mỗi Độ Xuân Về




Con viết lên đây được mấy dòng
Gởi về cha mẹ thỏa chờ mong
Quê hương xa quá ngoài tay với
Lệ đổ từng đêm nát cả lòng

Con biết mẹ cha giờ nhớ lắm
Tuổi già tóc bạc trắng màu sương
Tháng năm mòn mỏi chờ tin trẻ
Ngày ngày ra biển ngóng...đại dương

Con đã vun trồng cây hạnh ngộ
Chờ ngày trổ nụ kết đơm hoa
Ngờ đâu mưa bão rồi cây đổ
Nghiêng ngửa đời con lạc hướng nhà...

Con nhớ ngày xưa chiều cuối năm
Ba mang con trẻ tắm suối trong
Kì lưng, kì cổ chờ ăn tết
Kì rát thịt da để ấm lòng

Nhớ ngày sắp Tết con theo mẹ
Đi chợ đường quê xa mỏi chân
Gió bấc thổi tung bay cát bụi
Bên rừng mai nở đón mùa xuân

Mẹ sắm vội vàng mươi mét vải
Nhà nghèo con cái lại hay đông
Quanh năm con mặc đồ hư cũ
Chờ dịp xuân về mặc áo bông

Chợ Tết ba mươi người tấp nập
Mẹ chờ buổi chợ đi về trưa
Thị rau, bánh mứt còn thừa lại
Tiền có trong tay cũng đủ vừa

Xứ biển quê nghèo đời giản dị
Tuổi thơ vui sống chẳng buồn lo
Đêm về đuổi bắt đèn đom đóm
Sáng sớm tinh sương lượm vỏ sò

Tất cả làm cho con nhớ quá
Nhớ thời niên thiếu ngát hương hoa
ẫn trong tiếng sóng trùng dương gọi
Có tiếng đùa vui của cả nhà

Giờ nơi đất khách con hồi tưởng
Kỷ niệm chập chờn như khói sương
Mỗi độ xuân sang hồn vỡ nát
Gởi về cha mẹ vạn niềm thương.

Hoa Hướng Dương
Nỗi lòng người con xa xứ gởi về
Cha mẹ thương yêu nơi chốn quê nhà, xuân 1996

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét