Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2019

Ngày Giỗ Chị - Khóc Thương Anh


Chị ạ, hôm nay ngày giỗ chị
Trên bàn nghi ngút khói hương bay
Cơm canh những món chị ưa thích
Di ảnh mơ hồ nét nhạt phai

Mười lăm năm trước lúc chia tay
Chị hẹn với em sẽ có ngày
Vui cảnh đoàn viên trên đất khách
Thâm tình ấm lại buổi ban mai

Con thuyền đưa chị xa rời bến
Mang cả buồn vui nửa cuộc đời
Góp nhặt ân tình nơi xứ mẹ
Trao người em nhỏ chốn xa xôi

Thuyền không qua bến đời ô trọc
Thuyền đã đi vào bể khổ đau
Thân xác chìm sâu vùng nước lạnh
Rồi cũng trôi về nơi chôn nhau…

Manh chiếu gói theo thân bạc mệnh
Hồn oan sống lại lúc đêm về
Lang thang phiêu bạc bên trời nước
Lưu luyến hư tình chốn biển mê…

Mưòi mấy năm rồi như chớp mắt
Mẹ giờ tóc bạc nhượm màu sương
Riêng em đơn độc nơi trời lạ
Khóc chị, thương mình nhớ cố hương…

Chị đã nằm yên dưới đáy mồ
Em lòng ở lại chít khăn sô
Ngậm ngùi năm tháng từng đêm vắng
Mơ chị về trong cõi hư vô…

Tháng năm tiếp nối tiết đông sang
Nấm mộ hoang vu cát phủ vàng
Chị có nghe hồn xanh vạn cổ?
Em sầu muôn thuở vẫn không tan….

Hoa Hướng Dương
( Viết để tưởng niệm chị  Nguyển-Tuyết-Hòa

tử nạn tháng 12 năm 1977 trên đường vượt biển tìm Tự do)
 
 
 
 
 
 
 
 

Khóc Thương Anh

(Lời yêu thương cuối cùng của người em gái thứ năm Nguyễn Ngọc Minh bút hiệu Hoa Hướng Dương kính  điếu anh hai Nguyễn Thanh Long, đã mãn phần vào ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch năm Canh Tý 2020 tại Dương Đông, Phú Quốc .)

 

Lời nầy em viết cho anh

Tiễn anh vào chốn trời xanh mây ngàn

Dương Đông gió trở mùa sang

Cuốn anh ra khỏi thế gian mất rồi

Bầy em phút chốc mồ côi

“Quyền Huynh Thế Phụ” một đời đã xong

Thương anh ngày nhớ, đêm mong

Bao nhiêu kỷ niêm chất chồng từ đây

Nhớ anh từng phút, từng giây

Nhớ anh chăm sóc  một bầy em thơ

Quê nghèo mái lá xác xơ

Mẹ cha lam lũ, cơm nhờ anh lo

Nuôi em bảy đứa ấm no

Công anh dìu dắt chữ O chữ Tờ

Rẫy vườn Cửa Lấp hoang sơ

Dẫn em tắm suối lội bờ, lội sông

Bế bồng chai cả vai, hông

Ngày em khôn lớn lấy chồng, có anh

Đường dài đâu quản nắng hanh

Chiếc xe đạp cũ dỗ dành đôi chân

Ba mươi cây số đường rừng

Về thăm em gái, chúc mừng ngày vui

Bây giờ sao lại ngậm ngùi

Được tin anh mất, nụ cười tắt theo

Buổi trưa gà gáy óc eo

Khiến em nhớ lại những ngày ấu thơ

Cuộc đời như một giấc mơ

Nhớ anh thao thức, thẩn thờ từng đêm

Bây giờ anh đã nằm yên

Trong lòng đất lạnh, lệ em tuôn dài

Anh đi mất cả tương lai

Đứng đầu gia tộc từ nay không còn

Em Mỹ Quốc, em Sài Gòn

Chích vành khăn trắng để tang cho người

Từ nay gọi tiếng “Anh Hai “

Đã không còn nữa của bầy em xưa

Lệ sầu lã chã như mưa

Khóc anh, khóc mãi vẫn chưa thỏa lòng

Anh ơi thấu hiều hay không?

Cháu con, em út chung lòng ủ ê

Quê hương chẳng muốn trở về

Bóng anh khuất núi, lê thê nỗi buồn

76 năm trở về nguồn

Vuông tròn tình nghĩa, anh ơi.. anh  à..!

Chúng em ai nấy đã già

Thương anh như thuở lên ba, lên muời

Được tin anh quá bất ngờ

Chúng em sáu đứa ngẩn ngơ trách trời

Thương anh em quá nghẹn lời

Lệ trào khóe mắt, tim thời nhói đau

Gởi tình theo sóng lao xao

Về nơi Phú Quốc nghẹn ngào biệt ly

Sao anh nỡ vội ra đi?

Chúng em ở lại sầu bi trọn đời

Anh về vui với đất trời

Lòng em hoang lạnh , đôi bờ nhớ thương

Gởi anh một đóa Hướng Dương

Trời cao, mây trắng ,Thiên Đường nhàn du

Anh ơi… ngủ giấc ngàn thu

Trần gian cám cảnh,  trăng lu, trăng mờ

Tạ tình bằng mấy vầng thơ

Hẹn anh kiếp tới, ước mơ sum vầy…

 

Hoa Hướng Dương

 

Nguyễn Ngọc Minh (Hoa Hướng Dương) Viết xong lúc 8 giờ sáng giờ Việt nam ngày mùng 9 tháng 5 âm lịch năm 2020  chuẩn bị đưa anh về nơi an nghỉ cuối cùng trong Nghĩa Trang Gia Tộc .

Em Nguyễn Ngọc Minh, chồng và các con đồng bái tạ.

 
 
 
 
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét