Tôi mất hết sau tháng ngày dâu biển
Đời miệt mài trôi giạt giữa đêm đen
Biết tìm đâu bờ bến cũ thân quen
Hồn viễn xứ không về đêm lưu lạc
Thơ của tôi đã chín nhừ, rữa nát
Đời thi nhân khao khát đợi mùa xuân
Mảnh vai gầy không chở nổi gian truân
Vì cuộc sống là hành trang nghiệt ngã
Thơ của tôi là văn chương cặn bã
Thẩm thấu qua từng ống ruột, đường tim
Vốn khô cằn không lời lẽ dịu êm
Không tình tự, không say trời mộng ảo
Thơ của tôi về theo mùa giông bão
Cánh gãy rồi nên vỡ mộng kiêu sa
Trách ông trời, sao lại chọn là ta?
Để tôi nhả ra lời cay nghiệt
Đêm tối trời cho hồn tôi rên siết
Đêm thiên thu mắt biếc trắng màu sương
Đêm ơi đêm, sao đêm quá đoạn trường
Ngày không đến nên tình tôi đã chết!
Hoa Hướng Dương, 2004
********************

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét