Mẹ tôi tuổi qúa sáu mươi
Lưng còng má hóp da mồi tóc sương
Nuôi con mấy bận đoạn trường
Đắng cay tủi nhục má hường phôi pha
Gánh gồng, phố chợ, đường xa
Bó rau, trái mít gánh ra thị thành
Đổi về từng bữa cơm canh
Nuôi con tám đứa, áo lành che thân
Đường đời mòn nhẵn đôi chân
Tháng năm lặn lội tuổi xuân héo gầy
Nuôi con từ lúc đỏ hây
Giờ con khôn lớn như bầy chim khuyên
Thoát ra khỏi cánh mẹ hiền
Bay vào trời rộng tới miền nào xa….
Biết chăng ở chốn quê nhà
Tâm tư từ mẫu chan hòa nhớ thương
Mắt mờ pha lẫn màu sương
Tóc buồn đếm sợi đo lường tháng năm
Thương con những đứa xa xăm
Đường mây rộng bước chắc không ngày về
Mẹ già bóng ngã trời quê
Mong đàn con trẻ ngày về không xa
Tôi mong mẹ sống rất già
Ngày tôi trở lại cả nhà đoàn viên
Đảo xa sóng vỗ triền miên
Như tình của mẹ vạn niên vẫn còn…
Hoa Hướng Dương
( Viết cho Mẹ tôi năm 1990 )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét