Thứ Hai, 30 tháng 12, 2019

Tuổi Biết Buồn


Ai bảo mười lăm mới biết buồn?
Ta đây sáu chục vẫn tơ vương
Hai già đối bóng ngồi than thở
Con cái giờ đây đã lạc nguồn

Bảo lãnh mẹ cha đến xứ nầy
Nấu cơm, rửa chén, giữ con bây
Cuối tuần dúi ít đồng tiền lẻ
Trả mớ công lao tưởng đã đầy

Cái đứng, cái ngồi, mất tự do
Cái ăn, cái ở lại phiền to
Người già lạt miệng thường ăn mắm
Dâu, rể kêu lên, thúi bếp lò…

Ông cụ thói thường hút thuốc rê
Sang đây coi bộ, trật bảng lề!
Mỗi khi thèm thuốc đành phải nhịn
Cái lạnh tình đời cũng đủ ghê

Tôn ti, trật tự chẳng còn đâu
Già cả sang đây chỉ rước sầu
Con rể đổi đời lên nhậm chức
Mẹ chồng nhường ghế lại nàng dâu

Vui thì bẩm mẹ, dạ thưa con..
Buồn đến ra uy khuỵu mấy hòn
Chửi chó, mắng mèo nghe chột da
Buồn nầy đếm được, chắc bằng non…

Ông bảo với bà, cũng ráng thôi
Mai nầy sắp đến tuổi về hưu
Sáu lăm lãnh được tiền bà ạ!
Dẫn dắt nhau đi khuất cho rồi..

Hai ta share được một phòng riêng
Còn lại mấy trăm đủ chợ tiền
Mai mốt rồi đây, bà lãnh tiếp
Hai người ngàn rưởi, sướng như tiên

Chẳng còn phiền não bởi dâu con
Chuyện đáng lo là chuyện nước non
Đóng góp tấm lòng cho đại cuộc
Già mà như thế, mới là ngon!

Hoa Hướng Dương cảm tác.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét