Lời vang vang gõ nhịp trầm luân
Ta đã đi vào chốn vô thường
Và lạc lối giữa suối nguồn sinh tử
Lời thị phi ngôn ngữ của thế gian
Tình anh trao, ôi sao quá muộn màng
Đường tục lụy bạt ngàn hoa nghiệp chướng
Lời dèm pha tuôn ra từ muôn hướng
Ta không cần giải thích hay biên minh
Bởi thế gian, ai thấu hiểu chữ tình?
Đừng phê phán, hãy chờ ngày chung cuộc!
Có cái mất, đi liền sau cái được
Hợp, tan đều do nhân quả, nghiệp duyên!
Đời thăng hoa trên vạn nỗi ưu phiền
Ta dõng dạc bước lên ngôi thánh khiết
Đây lòng ta, trăm điều nào ai biết?
Thôi đành thôi! Tha thiết cũng bằng không
Hoa ân tình chẳng nở giữa đêm đông
Mà gai nhọn vẫn xanh mầm bén lá!
Rồi mai đây dòng đời xô bóng ngã
Ta nằm yên nghe đất đá gọi tên
Mới hay rằng đã cuối nẻo lênh đênh
Hoa nguồn sáng có tên từ dạo ấy!
Trong vô thức, mơ hồ ta đã thấy
Đóa Hướng Dương rạng rỡ ánh mặt trời
Dám ngẩng đầu đối diện với phong lôi
Và bão táp, mưa sa ngày nắng hạ
Trong đêm tối, ta chưa lần vấp ngã
Quyết kiên trì đi tới chỗ quang vinh
Để thế gian thắm đượm một thứ tình
Tình nhân ái, lung linh màu hoa nắng
Lạy thượng đế, con uống xong chén đắng
Đời còn gì ngoài một “đóa Hướng Dương”
Sá gì đâu địa ngục với thiên đường?
Con chỉ muốn làm loài “Hoa trần thế”…
Hoa hướng Dương
San Jose, Cuối thu 1994

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét