Ta nhận thư Hồng đã mấy
năm
Ngại ngần chưa muốn viết
hồi âm
Vì qua cảnh sống đời lưu
xứ
Sợ kể bạn nghe sẽ mủi lòng
Chẳng đặng đừng nên gởi
áng thơ
Lồng trong vần điệu những
niềm mơ
Bình minh tỏ rạng chân
trời cũ
Để mắt ai kia khỏi úa mờ
Ta đã thấy người như thấy
ta
Hồng xinh màu má nét kiêu
sa
Của thời con gái mình ba
đứa
Hai buổi dạy về khoe áo
hoa
Mái trường rộn rã tiếng
cười vui
Khắng khít bên nhau suốt
một thời
Có gã Hương khờ dâng ý
thắm
Gọi mời ai đó bỏ cuộc
chơi….
Từ dạo theo chàng qua bến
lạ
Bỏ trò, bỏ bạn, bỏ mùa hoa
Kẻ đi người ở chung hoài
niệm
Cái thuở tuyệt vời của
chúng ta
Ngọn gió oan khiên bỗng
thổi về
Bàng hoàng như sống giữa
cơ mê
Phần tư thế kỷ xanh xao
mộng
Giông bão đời nhau lỗi ước
thề
Thôi nhắc làm chi chuyện
đã rồi
Cứ coi tiền kiếp rất xa
xôi
Những ngày hoa bướm thần
tiên ấy
Liệm kín hồn tôi một góc
trời
Hãy giữ cho nhau một chút
tình
Dù rằng cuộc sống lắm điêu
linh
Nhân sanh tự cổ giai lưu
thảo
Trôi giạt về đâu kiếp lục
bình?
Người ở bên kia, ta ở đây
Tiếc thương quá khứ, khóc
lưu đày
Hai phương ly cách tình
xao xác
Tiếng vạc lưng trời khuất
nẻo mây…
Ta chẳng còn gì để tặng
nhau
Ngoài ân tình cũ một lòng
đau
Hằn lên ánh mắt niềm mơ
ưóc
Bước xuống thơ ngây tóc
đổi màu…
Hoa Hướng Dương
Thương tặng bạn Nguyễn Thị
Kim Hồng

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét