Ngừơi vẫn đó mà sao
như xa lắm
Tôi vẫn đây mà tình
mãi ngăn chia
Hãy về đi cho vuông
tròn mộng thắm
Để mình tôi lặng lẽ
ngắm trăng khuya
Trăng sáng quá, sao
tình mình u tối
Người đi rồi, tôi
làm kẻ nhớ mong
Đêm từng đêm, lắng
nghe đời bão nổi
Yêu lầm duyên, nên
tủi phận má hồng
Qua biển lớn, người
về bên trời ấy
Gặp lại nàng, tình
thuở lúc mười lăm
Dẫu đớn đau xin làm
con sóng đẩy
Tiễn người đi trong
tiếng nấc nghẹn lòng
Ta gặp gỡ chia nỗi
sầu ly xứ
Môi tìm môi, sưởi ấm
lúc tàn canh
Trái tim yêu vốn mù
lòa ngôn ngữ
Lở đời nhau tình
muộn cũng thôi đành
Tôi đã sống những
tháng ngày vật vã
Giữa vui buồn,hạnh
phúc lẫn ghen tuông
Giữa nhỏ nhen,tầm
thường và cao cả
Hình ảnh người : Hai
gánh lúa quê hương…
Mẹ Việt Nam gánh đàn
con Nam, Bắc
Người bon chen gồng
gánh tình Đông,Tây
Lúa vàng ơi…giờ đây
buồn héo hắt
Tình trong tay, rồi
tình cuối chân mây
Ta ở lại Cali nhiều
suy tưởng
Cây đa già phủ bóng
bến đò xưa
Những ái ân nồng nàn
từng cộng hưởng
Có lẽ người đang làm
bướm đong đưa…
Ghen và nhớ luôn
xoáy mòn tim óc
Thật tội tình khi
làm kẻ đến sau
Thủy triều đi, con
cá nằm thở dốc
Vũng nước buồn, đọng
lại một niềm đau…
Hoa Hướng Dương
San Jose, tháng 10 -
2004
( Viết theo tâm sự
người ở lại )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét