ĐỌC TỰ TRUYỆN KIẾP LỤC
BÌNH
CỦA HOA HƯỚNG DƯƠNG
*
Trần
Trung Thuần
Hoa Hướng Dương là tác giả của hai tác
phẩm: tác phẩm đầu tiên trong đời viết
văn và làm thơ của bà là Qua Biển & Gọi Hồn Dân Tộc xuất bản năm 2007 tại
San José và tác phẩm tiếp theo là Kiếp Lục Bình, xuất bản năm 2009 cũng tại San
José.
Cuốn
Qua Biển & Gọi Hồn Dân Tộc là hai tác phẩm gói tròn trong một cuốn
sách, Qua Biển, truyện dài thời chinh
chiến, Gọi Hồn Dân Tộc gồm trên trăm bài thơ nói lên thân phận, cuộc đời và nỗi
lòng của tác giả đối với nước non, dân tộc đang đắm chìm trong sự áp bức, đói
nghèo.
Cuốn
đầu tiên (thứ nhất), tác giả ghi ngoài bìa (bìa cứng, chữ mạ vàng) “Một đời
người, Một quyển sách”. Tác phẩm này ra
mắt tại San José (miền Bắc Tiểu Bang California, MỹLần ra mắt nào cũng được “mô tả” là thành công
rực rỡ. Sở dĩ được vậy là…vì tác giả là
một người không giống chúng ta: bà khiếm
thị, hoàn toàn không thấy ánh sáng, bởi hai mắt bà đã mù trong vòng mười năm
nay trong khi bà đang rất bình thường từ mười năm về trước, ở Mỹ cũng như hồi
còn ở quê nhà. Bà mù. Thật sự Bà đã mù, không phải mù lòa. Mà mù hẳn.
Bà rất đẹp, dung mạo dễ thương, vóc dáng thanh tao, nói năng nhã nhặn,
là người vợ hiền của một sĩ quan hải quân cấp Úy thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng
Hòa trước 30 tháng 4 năm 1975, bà là người Mẹ Phúc Hậu của bốn người con ngoan,
đã thành nhân và thành danh trên nước Mỹ.
Bà không nghèo. Gia cảnh bà sung
túc, có nhà sở hữu. Chồng, con đều có
lợi tức cao. Bà viết sách, ra mắt sách,
mời nhiều người tham dự một là để “khoe” tài của mình, hai là muốn nói lên cho
mọi người, nhất là đàn hậu tiến, biết mình đã phấn đấu như thế nào để có được
một cuộc sống tại quê người khi Quê Hương đã mất đồng thời cũng muốn để lại cho
người viết Sử (kể cả Địa Dư) biết về nơi bà được chôn nhau cắt rốn của bà, đảo
Phú Quốc, quận Dương Đông, tỉnh Kiên Giang, nó xinh đẹp dường nào, bỏ đi thì
tiếc mà khôi phục thì làm sao đây?
Chuyện khôi phục (hay quang phục) là chuyên của thời gian. Tấm lòng bà trải ra trong cuốn Qua Biển &
Gọi Hồn Dân Tộc là nội dung chính! Việc ra mắt sách của bà, cả hai cuốn, đều
được đông đảo người tham dự, ai cũng xót xa cho một người khả ái mà không
còn-thấy-gì khi đang sống trên một xứ sở ai cũng gọi là Đep, là nước Mỹ! Nói thế không phải người ta không quan tâm
đến văn tài và thi tài của tác giả. Nếu
nói không ngoa, bỏ đi sự hiểu là Thậm Xưng hay Cường Điệu, thì Hoa Hướng Dương
rất xứng đáng có tên trong Văn Học Sử Việt Nam ở ngoài nước, từ sau 30 tháng 4
năm 1975. Tôi khẳng định: Hoa Hướng Dương là một Nhân Tài Việt Nam!
Hôm
nay, tôi không bàn gì về cuốn Qua Biển & Gọi Hồn Dân Tộc của Hoa Hướng
Dương mà “điểm nhấn” và “điêm nhắm” của tôi đặt vào cuốn Tự Truyện Kiếp Lục
Bình của bà.
Sách
của Hoa Hướng Dương, hai cuốn, đều in đep, công phu. Đẹp từ ngoài vào trong và có bề dày đáng nễ,
một cuốn dày hơn 500 trang (Qua Biển & Gọi Hồn Dân Tộc) và một cuốn dày hơn
400 trang (Kiếp Lục Bình). Đọc tác phẩm
của Hoa Hướng Dương đúng là…Đọc Mệt Nghỉ!
Văn bà viết hay, thơ bà làm dễ thương.
Cái hay, cái dễ thương này không xét về mặt nghệ thuật mà nên xét
về…nhịp đập của trái tim mình. Bà viết
có sức thuyết phục người đọc, hai chữ “hấp dẫn” dùng thay cho “thuyết phục”
thấy không chính xác. Cái gương kiên
nhẫn của Bà: tự học dùng computer, tự
học cách đọc chữ của người mù, dám nói ít ai đạt mục đích yêu cầu như bà. Bà mất rồi thị giác nhưng Trời cho bà lại cái
Linh Giác, bà vẫn như chúng ta: có đủ năm giác quan! Bà không nhìn thấy hai đứa con tinh thần của
bà xinh xắn thế nào nhưng bà vui lòng vì tự thâm tâm bà thấy chúng thật
xinh! Tôi không quảng cáo sách của bà,
tôi tin bạn đọc làm công việc đó thay tôi: hãy ra hiệu sách nhìn sách của Hoa
Hướng Dương…và trầm trồ thế nào thì tùy “hảo tâm” và “mỹ cảm” của bạn.
Hai
chữ Tự Truyện, thú thật lần đầu tiên tôi thấy đề trên bìa cuốn sách. Cụ thể là cuốn Kiếp Lục Bình của Hoa Hướng
Dương. Tôi hiểu Tự Truyện là Truyên Mình
kể lại Đời Minh. Thế thì nó thuộc dạng
Hồi Ký rồi, còn gì!
Tôi
đọc đã nhiều cuốn Hồi Ký. Từ cuốn Một
Cơn Gió Bụi của Trần Trọng Kim đến Con Rồng An Nam của Bảo Đại, từ cuốn Việt
Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi của Đỗ Mậu, đến Đời Tranh Đấu Của Hồ Chủ Tịch của
Trần Dân Tiên – một bút hiệu của Hồ Chí Minh - đến các cuốn hồi ký của Trần Văn
Đôn, Phạm Duy, Nguyễn Chánh Thi, Nguyễn Cao Kỳ, Huỳnh Văn Lang, Võ Long
Triều…Ấn tượng trong tôi mãi mãi còn là Một Cơn Gió Bụi của Trần Trọng Kim, Con
Rồng An Nam của Bảo Đại và bây giờ là cuốn Kiếp Lục Bình của Hoa Hướng Dương. Tại
sao gọi là ấn tượng? Xin thưa vì các
cuốn này “đậm” chất thật thà, đậm cái thật tình, thật lòng. Còn những cuốn kia không “ấn tượng” là vì
chúng…xạo nhiều quá, tác giả tự nói tốt cho mình, tự coi mình như cái ghế mục
phải tự mình còng lưng đánh vẹc ni cho bóng, nghĩ sai câu nói Tốt Gỗ Hơn Tốt
Nước Sơn, đọc trại ra thành Tốt Sơn Che Cái Xấu Gỗ!
Ở
đây mình không bàn “tào lao” chỉ nên nói về cuốn Kiếp Lục Bình thôi. Tôi xin lỗi bạn đọc tôi có thói xấu cà kê,
biết được thì chỉ biết xin lỗi!
Kiếp
Lục Bình, đúng là sách Tự Truyên. Hoa
Hướng Dương nói về bà, về thân phận và cuộc đời của bà: một cô giáo trước năm 1975 dạy tại đảo Phú
Quốc, lấy chồng Hải Quân, theo chồng chạy giặc ngay ngày mất trọn miền Nam Việt
Nam. Bà có duyên hơn triệu triệu người
nhưng cũng không vô duyên chút nào khi bà thấm thía cái khổ, cái tủi, cái buồn
của người vong quốc với hai bàn tay trắng, với tấm lòng ảm đạm. Nỗi đời, nỗi lòng của bà chỉ có hơn hai triệu
người sống tha hương là thấu đáo nhất, có cả triệu người chết chìm dưới biển,
góc núi, xó rừng thì phiêu giạt biết đâu mà thông cảm! Thà còn một người hiểu mình thì đời vẫn còn
tri âm, nghí thế không sướng sao! Hoa
Hướng Dương có hơn một người hiểu bà là chồng con bà, là bạn hàng xóm của bà…và
mấy năm nay có rất đông độc giả…Tôi xin đứng khép nép làm độc giả của bà nhưng
lòng tôi kính trọng bà, ngưỡng phục bà, nhất định là không thể khiêm tốn
được: Hoa Hướng Dương là Đóa Hoa Mặt
Trời!
Tôi
chợt nhớ mấy câu thơ của Nguyễn Bính, xin chép lại đây để tán thán bà:
Lòng anh như Hoa Hướng
Dương
Trăm nghìn đỗ lại Một
Phương Mặt Trời
Lòng em như chiếc bè trôi
Chỉ về Một Bến, chỉ xuôi
Một Dòng.
Tôi
tin chắc bà Nguyễn Ngọc Minh (bút hiệu Hoa HướngDương) có tấm lòng thủy chung
với Tổ Quốc, với Ông Bà Cha Mẹ, với chồng con.. Đối với ai tôi không biết, riêng
đối với tôi, tôi không úp mở: Tôi Kính
Phục Bà! Đọc sách của bà tôi thấy tấm
lòng “trước sau như một” của bà, của một người Trung Hậu. Bà không “diêm dúa” trong lời văn, bà dịu
dàng trong ứng xử.
Đọc
Kiếp Lục Bình thấy bao nhiêu cảnh ngộ của đời tị nạn. Hoa Hướng Dương dù sao cũng được theo chồng
nguyên xi Sĩ Quan Hải Quân rời Phú Quốc tới bến an toàn, biết bao nhiêu người
bị đứt xích xà lan trôi mất tiêu, biết bao nhiêu người bị hải tặc làm nhục và
thảm sát, biết bao nhiêu người bỏ thây trên rừng Trường Sơn, biết bao nhiêu
người bão xô sóng cuốn…Những gì Hoa Hướng Dương kể lại chỉ trong phạm vi thân
phận riêng của bà, của gia đình bà, của một số ít bạn đồng thuyền của bà…là
những gì rất hạn chế, nước biển không rữa sạch nỗi buồn Việt Nam, trúc rừng cán
thành bột làm giấy viết không hết nỗi thảm sầu của con Hồng cháu Lạc! Bà tự ví mình như lục binh trôi. Lục bình trôi vẫn nở hoa. Ôi hoa đó không ai chưng bày ở tiệm bán hoa
để điểm tô bất cứ lễ lạc nào…
Hoa
Hướng Dương không bất lực trước mọi hoàn cảnh.
Còn nước còn tát. Chuyện bà sử
dụng computer, cố gắng đọc chữ theo cách của người mù, bà giỏi lắm, giỏi lắm! Chỉ tội cho chồng con bà, chiều vợ, chiều Mẹ,
nếu có đôi hồi rên thì chỉ rên nhè nhẹ; sợ họ không bền tâm bền chí theo đuổi
“nguyện vọng” tha thiết cuối đời của bà…vì nước Mỹ không có quá khứ, nước Mỹ
chỉ hướng tới tương lai. Nước Mỹ từng là
đồng minh của Việt Nam Cộng Hòa, chuyện đó chưa cũ rích nhưng không là chuyện
mới! Chính phủ Mỹ giúp đỡ người Việt tị
nạn chẳng qua là “kế sách” chung của quốc gia Mỹ đối với mọi chủng loại tị nạn
trên toàn cầu. Ta biết thân, ta biết
phận, ta sống còn…Thân! Phận! Trời ơi, ai chẳng có. Hiểu thân, hiểu phận thì không giống nhau. Bao nhiêu lời kêu gọi Đoàn Kết, ba mươi lăm năm rồi chỉ thấy kết quả là…chưa đến.
May mà có Hoa Hướng Dương, có một số nhà văn nhà thơ còn để trong tác phẩm mình
ít nhiều bằng chứng một khúc quanh lịch sử, một thưở nhân tình thế thái!
Hoa
Hướng Dương không là “cây bút chuyên nghiệp” mà bà viết hay, đọc bà không biết
chán, thương bà không giới hạn. Bà là
người thứ nhất trên nước Mỹ bị bệnh mù mắt lạ lùng, trước bà có hai người, họ
không là Mỹ. Coi như Trời kêu ai nấy
dạ. Chia sẻ cùng bà không gì hay hơn tìm
đọc sách của bà cũng là cách soi rọi bản thân mình vậy!
*
Trước khi khép lại bài này, tôi tự thấy
cần viết thêm: Là chép lại bài thơ nhà thơ
Hà Thượng Nhân tặng Hoa Hướng Dương trong buổi Ra Mắt Sách Qua Biển & Gọi
Hồn Dân Tộc,
HỒN DÂN TỘC
Tuy khiếm thị vẫn kiên trì
viết sách
Yêu văn chương đến thế
thật phi thường!
Tôi đến đây không chỉ bởi
Tình Thương
Mà thật quả vì Vô Cùng
Kính Phục.
Đủ tai mắt làm sao không
biết nhục
Cư rong chơi lần lữa sống
qua ngày
Dù trăm năm chưa nếm vị
chua cay
Chưa hề biết thế nào là
cao cả.
Hoa Hướng Dương mấy năm
trường vất vả
Để hôm nay Qua Biển được
Ra Đời
Chị làm Thơ không chỉ để
mà chơi
Nhưng chính để Gọi Về Hồn
Dân Tộc!
Tôi đọc Chị mà thật tình
muốn khóc
Mong mọi người yêu quý bậc
Anh Thư
Nửa đời người qua mấy cuộc
di cư
Ta vẫn có những Con Người
Kiệt Xuất.
Nước còn họ, nước không
bao giờ mất
Cộng Sản kia còn sống được
bao lâu?
Khi chúng ta cứ vẫn ngẩng
cao đầu
Khi chúng ta có những anh
hùng Lý Tống…
Những cô gái đứng lên đòi
quyền Sống
Nước chúng ta có hàng chục
Kinh Kha
Làm sao thua lũ quỷ quyệt
điêu ngoa?
Việt Nam đó! Non Sông còn,
vẫn đó!
Tôi nghe dường mơ hồ trong
tiếng gió
Cờ Tự Do bay rợp Bắc Nam
Trung
Ánh Tự Do đang tỏa sáng
hào quang
Tình Sông Núi chan hòa
Tình Dân Tộc!
HÀ THƯỢNG NHÂN
San José, 18-4-2007
Có
chừng đó, tôi xin kết thúc bài này. Nhìn lên trời xanh, mây trôi. Nhìn dòng sông ở Mỹ, sạch quá, không có giề
lục bình nào nổi. Tôi nhớ sông Tiền chi
lạ, Vàm Cống, Vàm Bình Đức, Bến Đò Thới Sơn…những nơi tôi từng vốc nước rữa mặt
mà lạ ghê nơi, hai con mắt cứ còn ướt tới bây giờ.
Viết
về Hoa Hướng Dương, ấm áp làm sao: Trong
lòng tôi Hoa Bình Minh Đang Nở!
TRẦN
TRUNG THUẦN
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét