Nhà báo Đặng Thiên Sơn
Hoa Hướng Dương: “Viên ngọc trai trong
làng văn học hải ngoại”
- Đặng thiên Sơn
Khi
nói về thi sĩ, nhà văn Hoa Hướng Dương tôi đặt tựa cho bài viết như trên không
biết có quá đáng không? Nhưng tôi nghĩ đúng hay sai, quá đáng hay không cũng
không quan trọng bằng đã nói ra
được suy nghĩ của mình.
Trong
triết học có lối suy luận gọi là “tam đoạn luận”. Tam đoạn luận đưa ra “tiền đề”, rồi “trung đề” và đi đến “kết luận”. Thí dụ
như người ta nói: “cái gì hiếm thì quí - ngọc trai hiếm - nên ngọc trai quí.
Từ
suy luận như trên tôi so sánh Hoa Hướng Dương như một hạt ngọc trai trong trong
làng văn học hải ngoại. Làm thơ, viết
truyện để được người đời tặng cho danh hiệu là Thi sĩ, Nhà văn đã là một việc khó. Nhưng, với Hoa Hướng Dương, trong
hoàn cảnh hiện tại chị vượt qua mọi thử thách để hoàn thành nhiều tác phẩm thơ,
văn, đóng góp vào nền văn học hải ngoại thì
quả là một việc làm hiếm hoi.
Nhiều
người đã nói làm một vài câu thơ, viết một trang thư tình cho người yêu đã khó, huống chi làm thành những tập thơ, viết thành
những câu chuyện dài thì càng khó hơn. Đối với một người nhìn thấy được, quan sát được, đọc sách,
đọc báo được mà đã khó như
vậy, thì đối với Hoa Hướng Dương một người lấy đêm làm
ngày, lấy ngày làm đêm, lấy bóng tối làm
ánh sáng, lấy ánh sáng làm bóng tối, với cái “computer” vừa nghĩ vừa “gõ” từng
chữ để hoàn thành các tác phẩm thơ, văn như: “Gọi Hồn Dân Tộc, Gãy Gánh Kiêu Sa,
Mùa Xuân Đã Mất, truyện dài “Qua Biển”. Để rồi đến “Kiếp Lục Bình”, thì
quả là một sự kỳ điệu, phi thường trên đời.
Tôi
quen biết anh, chị Hoa Hướng Dương vào những năm cuối thập niên 80, khi chân
ướt, chân ráo đến định cư tại Thung Lũng Hoa Vàng, San Jose. Lúc ấy, Hoa Hướng Dương còn là người bình
thường, hai mắt sáng như đèn pha. Sáng dậy đi làm, chiều về lo cơm nước cho chồng, cho con. Cuộc đời thật tươi vui, hạnh
phúc, để sáng tác những vần thơ. Thơ của
Hoa Hướng Dương là nỗi lòng người viễn xứ, là
sự khoắc khỏai, xót xa khi nghĩ về cho một dân tộc đang sống lầm thang.
Sau
đó vào một buổi chiều, một người bạn báo tin cho tôi hay “ông trời” đã
lấy đi ánh sáng đôi mắt của Hoa Hướng Dương. Thì ra ông trời đã sinh ra
con người, ông ấy muốn lấy đi những gì đã cho thật hết sức bất chợt, nó đến như cơn địa chấn. Nhắc
lại chuyện cũ tôi còn bàng hoàng như mới ngày nào.
Khi
Hoa Hướng Dương nhờ tôi đọc thâu băng bản thảo “Kiếp Lục Bình” lúc đó tên là
“Đời Tỵ Nạn” đang được viết từng trang, từng ngày, để Hoa Hướng Dương nghe lại
cần thêm, bớt ý tứ gì không! Tôi đã có ý định viết đôi lời về tác giả. Tôi đem ý định này
nói cho anh, chị ấy nghe. Hoa Hướng Dương cười hỏi tôi: “Anh Sơn có biết bây giờ người ta đã
nuôi được ngọc trai trong hồ rồi không !” Tôi đáp: “Biết chớ! Nhưng viên ngọc
trai tôi nói đến ở đây là viên ngọc thật
của hòn đảo Phú quốc, nên lúc nào nó cũng
hiếm và quí.”
Cho
nên, nhân dịp Hoa Hướng Dương ra mắt tự truyện “Kiếp Lục Bình”, mà tôi và
các anh Đào Đức Chương, Nguyễn Trung Dũng cùng Hoa Hướng Dương tổ chức
tại nhà hàng Grand Fortune trên đường Monterey vào ngày Chủ nhật 31/5/09, tôi nói về HHD không
phải vì sự cảm thông của người cầm bút trong Hội Văn Bút VNHN, mà vì tôi đã nhận ra một sức sống, một ý chí phấn
đấu phi thường của một người phụ
nữ Việt Nam. Người đó dù trong hoàn cảnh của “kiếp sống tối tăm”, nhưng vẫn
hiên ngang vùng lên, đứng dậy, để
trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ mẫu mực, một người con của quốc gia Việt Nam chân chính. Những
điều mà thế hệ mai sau cần biết, cần hiểu để noi theo.
Ngay
từ chương đầu của “Kiếp Lục Bình” nói về
sự ra khơi bất đắc dĩ của làng sóng vượt biên, tôi đã thấy thích thú ngay vì lối viết sặc mùi “nước lợ, phèn chua” miềm Nam
của Hoa Hướng Dương. Rồi từng chương kế tiếp, khi Hoa Hướng Dương viết tới đâu thì “email” cho tôi đọc tới đó, cho đến hết hơn
350 trang. Tôi nghĩ rằng mình phải viết cái gì đó, để chia sẽ
sự thích thú của mình với bạn bè, đồng hương xa gần về một nhân vật hiếm
hoi của cộng đồng VN tại hải ngoại.
Hoa
Hướng Dương trong “Kiếp Lục Bình” vừa
trôi nổi vừa trổ bông có lúc ngập tràn niềm tin khi nhìn về tương lai trong
nắng hồng rực rở của buổi sáng mặt trời mọc ở phương Đông lúc chân ướt, chân ráo đặt
chân đến xứ lạ quê người. Có lúc vồn vả, vui tươi, hăm hở, bồi hồi nói về thời niên thiếu, về tình mẫu tử, về những ngày, tháng chị, em, cô, bác quây quần bên nhau. Để rồi
thảng thốt với tai họa xảy đến vừa đau buồn vì “tại họa”, vừa ê chề, xót xa khi gặp phải những ông thầy
thuốc vô lương tâm, với tâm trạng nghe người ta nói thầy nào hay thì mò tới đó.
Qua
25 chương của “Kiếp Lục Bình”, người đọc dù Nam hay Nữ sẽ nhận ra mình, vì mỗi chương là nỗi lòng của con người mà tác giả đã nói thay cho người đọc với niềm vui, nỗi buồn của đời tỵ nạn. Hoa Hướng
Dương kể sạch, nói hết mà không dấu diếm, ngượng ngùng, e thẹn hay sợ mích lòng một một ai. Bởi vì: “Có sao
nói vậy người ơi!”
Hãy
nghe Hoa Hướng Dương tâm sự: “Đời sống có nhiều sự đổi thay, bất trắc thường
xảy đến cho tất cả mọi người. Vì thế chúng ta phải cố gắng vượt qua và nghĩ đến những điều tích cực. Cũng như tôi
thường tự nghĩ, sự tối tăm của cá nhân không to lớn, đau đớn bằng sự tối tăm của một dân tộc. Sự mất ánh
sáng của một con người không quan trọng , không tổn thất nhiều bằng sự mất đi
ánh sáng tự do của một chính thể, một quốc gia. Vì vậy tôi vẫn kiên trì đứng
lên không khuất phục trước nghịch cảnh đau thương này.” Và kết luận : “Mong các
em, các cháu sẽ đi đúng đường, đúng lối, sẽ là những khóm lục bình con rồi cũng
sẽ tiếp tục trổ bông. Dù đường đời có nhiều gian nan, nguy khốn cũng phải ráng
sức vượt qua để làm rạng danh con Hồng,
cháu Lạc”
Vì
không phải là một nhà phê bình, nên tôi không nói về hình thức, nội dung của tự
truyện “Kiếp Lục Bình”, nhưng tôi tin rằng khi cầm quyển sách trên tay
và đọc xong, mọi người sẽ hài lòng. Cho
nên, với tôi, tôi nghĩ mỗi gia đình
người Việt nên có một quyển trong tủ
sách gia đình mình, để chúng ta cùng nhận
ra giá trị nghị lực phi thường của người
phụ nữ VN. Trong đó thân phận người đàn bà trong vai trò làm vợ, làm mẹ và làm
một đứa con yêu của đất nước không phải là điều dễ dàng. Và cuối cùng khi viết
những giòng chữ này, tôi không ngại có người sẽ cho rằng tôi quá lời, mà ngược
lại tôi e rằng mình không đủ ngôn ngữ để nói thay, diễn tả hết được suy nghĩ của tác giả đã uốn nắn từng
chử, từng câu trong “ Kiếp Lục Bình”.
*Đặng thiên Sơn
Tháng 5 năm
2009

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét