Về Rừng
Tôi lên rừng đốt nỗi buồn
Thôi em đã chết trong hồn từ đây!
Nâng niu từng cánh hoa gầy
Hỏi hoa còn nhớ tình nầy hay không?
Bởi tôi là kiếp phiêu bồng
Nên em xem nhẹ tình nồng của tôi
Bây giờ tôi đã về tôi
Lên rừng tôi sống đơn côi với rừng
Em về hát khúc nhạc mừng
Xé tan thư cũ, đốt từng bài thơ
Đớn đau dù đến bao giờ
Tôi xin sống trọn một đời nổi trôi
Lên rừng tôi đốt tình tôi
Rừng thiêng cháy hết, tình tôi vẫn còn.
CÁT DƯƠNG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét