ĐÔNG
AN THỚI
Trời đã vào đông em có hay
Ta trên đỉnh núi nhìn mây bay
Hỡi em yêu dấu miền An Thới
Có mộng mơ gì trong tối nay
Hãy mộng một miền biển cát xanh
Có rừng hoa tím, lối đi quanh
Để ta được hái hoa tình tím
Cài tóc em và hôn thật nhanh…
Em có hay gì đông bước sang
Gió reo trên cỏ, gió lang thang
Như ta từ thuở thương em đó
Trong nỗi buồn rêu, tình võ vàng
Trời lạnh vô cùng, em biết không
Đã nghe nỗi nhớ dậy trong lòng
Tóc xưa còn phủ bờ vai ấm?
Hỡi em kiều diễm miền Dương Đông…
GỞI TÌNH RA BIỂN
Xa rồi thành phố trong mơ
Vẫy tay từ biệt, đèn mờ xót xa
Nỗi buồn còn lại trong ta
Như cơn gió lạnh thổi qua thân tàu
Đưa tay hứng lấy nguyệt cầu
Nửa đêm biển động thân tàu ngả nghiêng
Waikiki sóng dịu hiền
Em buông ngàn sợi tóc huyền nhẹ bay
Tôi về uống cạn chén say
Biết tình ta chẳng có ngày thủy chung
Mai về cố quốc lạnh lùng
Đem tình thủy táng giữa vùng biển khơi
Tình tôi trôi mãi phương trời
Trong chai định mệnh những lời nhớ thương
Tình em biển sóng còn vương
Hawaìi giờ đã mù sương xa vời
Nửa đêm tàu nhổ neo rời
Chạy quanh hải đảo thay lời biệt ly
Ford Island có sầu bi?
Tiễn người thủy thủ tìm đi về nguồn
Biển đông dù có mưa tuôn
Dù cơn bão lớn vẫn nương sóng về
Chẳng đâu so được tình quê
Núi sông trải rộng, sơn khê mấy từng
Gian nan tàu vẫn không ngừng
Cỡi đầu sóng dữ, coi thường hiểm nguy
Quyết tâm từ thuở ra đi
Đem tàu về nước, quốc kỳ giương cao
Đêm đêm định hướng trăng sao
Ngày theo hải lộ tàu vào bể khơi
Vượt qua kinh tuyến tuyệt vời
Nửa vùng sáng tối, biển trời gặp nhau
Thân trai vùng vẫy ba đào
Xin đem tình nước thay vào tình riêng
Giang sơn trong lúc ngửa nghiêng
Tàu về bến Mẹ, dẹp yên cõi bờ...
* * *
Ba mươi măm một bài thơ
Gởi tình ra biển, ngồi mơ tuổi vàng…
Hawaii, 1969
Một chuyến vượt Thái Bình Dương trên Khu Trục Hạm
Trần Hưng Đạo HQ1 về Việt Nam.
Mười chín năm dài nhớ biển khơi
Tình đem chôn kín mãi phương trời
Áo ai vẫn trắng chờ tao ngộ
Trắng cả hồn ta, mộng rã rời
Mười chín năm dài ta nhớ biển
Lòng như chưa dứt mộng trăng sao
Biển khơi nồng mặn tình thương nhớ
Nhớ bạn bè xưa lệ muốn trào…
Nhớ mãi tàu đi giữa biển xa
Hải hành trên sóng động phong ba
Gió mưa gào thét, thân tàu lướt
Nghiêng ngả đời trai, mộng nhạt nhòa
Mộng nhạt theo từng cơn sóng đẩy
Đời trôi theo mấy kiếp phiêu du…
Biển ơi , một thuở xa vang dậy
Ngang dọc đời ai, khiếp kẻ thù
Mười chín năm dài ta nhớ biển
Người đi tàn lụn tuổi hoa niên
Biển ơi bủa sóng vây ta lại
Rửa hộ giùm ta những muộn phiền
Mười chín năm dài nhớ biển đông
Biển xưa giờ vẫn thắm hơi nồng
Gió nam còn thổi khơi mùa động
Ôi đến bao giờ thỏa ước mong…
Mười chín năm dài nhớ biển khơi
Mà ta mãi đứng một bên trời
Gươm thiêng đã ngả màu năm tháng
Cuối nẻo đời ai, tiếc một đời …






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét