Hồi Tưởng
Chiều lên con dốc gợi buồn
Nhìn hoa xưa tím dưới truông cỏ vàng
Mây bay chợt nhớ thu tàn
Gió reo đỉnh gió, mơ màng hồn say
Ta về lòng đã héo gầy
Nên lang thang để đọa đày kiếp thân
Ta lên dốc, đứng tần ngần
Nơi ta đã biết một lần yêu em
Hái hoa cài tóc xanh mềm
Du hồn ta đến một miền nào xa
Ngẩn ngơ giây phút ngọc ngà
Trên vuông trán nhỏ thịt da em hồng…
Cát Dương
ĐKB. 403


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét