Chờ
Rã rời từng mảnh hồn xưa
Ta nghe thật nhớ, mộng vừa thoảng qua
Thấy em một thoáng nhạt nhòa
Em buông tóc giữa trời xa não nùng
Mắt trông bốn phía mịt mùng
Ta làm thân ốc giữa vùng biển xanh
Người ơi.. một chuyến kinh thành
Ta không đưa tiễn, không đành lòng ta
Cuộc tình qua, một người xa
Sầu lên nhấp chén quan hà đỉnh cao
Từng đêm chợt tỉnh chiêm bao
Tay run những tưởng mặt ai tựa kề
Còn bao lâu nữa người về
Cho ta khỏi thấy bốn bề quạnh hiu
Gió mưa trên đỉnh tiêu điều
Ta nghe mục rã những chiều vắng em
Nhớ ai dưới ngọn đèn đêm
Nghe buồn chăn gối, nghe thèm tóc tơ…
Sao ta vẫn cách đôi bờ
Sao ta vẫn đứng, ta chờ đợi ta...
AT.1973
CÁT DƯƠNG

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét