Trời tím cho lòng tôi nhớ thương
Non xanh nước biếc bỗng dưng buồn
Trong tôi giờ đã đầy tâm sự
Mượn gió trao người một chút hương
Một chút Hương thơm của ái tình
Dệt từ thuở ấy mộng ba sinh
Trải đầy mộng thắm trên đồi núi
Rồi ngẩn ngơ theo chỉ một mình
Người ở đồi cao người có hay?
Tôi nơi phố nhỏ nhớ thương đầy
Chiều về ngắm cánh chim qua núi
Gởi trọn tình tôi theo áng mây
Tôi viết chữ Yêu lên trái tim
Chữ Thương vương vấn nắng qua thềm
Chữ Nhung êm ái bên giường mộng
Chữ Nhớ no tròn trong bóng đêm…
Tất cả tình tôi thế đấy anh
Xôn xao như lá thắm trên cành
Chợt cơn gió chướng từ đâu tới
Làm rụng bên đời chiếc lá xanh
Đã biết lòng ai quá hững hờ
Tôi về góp nhặt những vần thơ
Đắp lên nấm mộ tình hoa trắng
Trắng cả lòng anh, trắng ước mơ…
Anh mãi là trăng ngự đỉnh cao
Tôi như biển mộng đã loang màu
Mối tình trăng nước – Tình vô vọng
Đập bể trăng vàng thả biển sâu
Từ đó đời tôi vắng tiếng cười
Theo cơn sóng đẩy ánh trăng trôi
Thuyền yêu tách bến tìm quên lãng
Vẫn thấy trăng treo giữa biển đời….
Hoa Hướng Dương
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét