Trải lòng ra bày tỏ
nỗi đớn đau
Kiếp phù sinh sao lại
chóng qua mau
Giờ tử biệt má đi vào
thiên cổ
Con ấm ức không về bên
cạnh mộ
Không cúi đầu quỳ lạy
trước hương linh
Mặc áo tang như sáu
anh chị em mình
Và một đứa trong vô
hình ngồi khóc …
Đời của má qua nhanh
như cơn lốc
Hưởng được gì ơn mưa
móc thế gian
Đưa đôi vai gánh trọn
nỗi cơ hàn
Thời xuân sắc qua ngàn
cơn giông tố
Con nhớ mãi nơi căn
nhà sàn gỗ
Đứng phơi mình bên cạnh
cội bằng lăng
Mỗi chiều về đôi mắt
trẻ băn khoăn
Chờ bóng má hiện dần
nơi đầu ngõ
Chân bước nhanh, ngọn
đèn dầu đã tỏ
Gánh hàng về má có đủ
bữa ăn
Tám đứa con thân thể
cứ lớn dần
Mà thân má thêm phần
nhỏ lại…
Hôm nay đây mình con
nơi hải ngoại
Xé lòng đau trăm lạy
đấng mẫu từ
Nước mắt nầy đâu rửa
sạch ưu tư
Con tự nghĩ mình là
con bất hiếu
Mẹ yêu ơi, con cúi đầu
nhận chịu
Nếu má buồn, xin thấu
hiểu giùm cho
Đời biển dâu, con đã
lỡ chuyến đò
Không đưa tiễn má vào
nơi cõi phúc
Đã hết rồi những tháng
ngày hạnh phúc
Chỉ còn mong gặp má
lúc chiêm bao
Để lòng con vơi bớt
nỗi đớn đau
Và cảm tưởng chưa lần
nào mất mẹ…
Hoa Hướng Dương
( Viết để kính dâng
hương linh cuả Má)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét