Nửa mang theo xác, nửa chôn quê nhà
Hàng cây nghiêng đổ xót xa
Muốn như níu kéo hồn ma lưu đày
Lệ tuôn giọt ngắn giọt dài
Như đường phi đạo chia hai lối đời
Chị em ơi hãy nói lời biệt ly
Lòng con như có cái gì
Trăm dao kết ngọt, thau chì treo trong
Mắt ai như ứa nắng hồng
Chiều Tân Sơn Nhất mênh mông màu buồn
Máy bay đáp xuống phi trường
Vài giây phút nữa yêu thương cắt lìa
Con đi cha mẹ hãy về
Từ đây sớm tối bốn bề quạnh hiu
Nhớ cha nhớ mẹ nhớ nhiều
Nhớ con phố cũ tiêu điều xác xơ
Nhớ đêm có ánh trăng mơ
Nhớ con sông nhỏ lặng lờ quên trôi
Nhớ luôn cái bóng mẹ ngồi
Trong căn nhà nhỏ, miếng trầu giải khuây
Nhớ cha khói thuốc bay bay
Thả hồn tìm lại những ngày xa xưa
Quê mình tháng mấy trời mưa?
Sao như có tiếng giọt thưa giọt đầy
Bàn tay buông lỏng bàn tay…
Xứ người chờ sẵn tháng ngày nhớ nhung
Quê hương đồi núi chập chùng
Phi cơ lên được mấy tầng mây cao
Chợt nghe hồn xác lao đao
Nửa hồn còn lại nhập vào thiên thu….
Hoa Hướng Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét