Ta đứng giữa đỉnh trời cao chót vót
Hồn mơ màng thấy lại bóng nghìn xưa
Giọt thiên thu tưởng chừng như mật ngọt
Rơi trong ta, đọng lại chút hương thừa
Ta vẫn đứng cất cao lời vẫy gọi
Thả tình ta trôi giạt bến sông xa
Thú đau thương phải chăng là huyền thoại?
Ta cưu mang như châu báu ngọc ngà
Từ muôn thuở tình yêu đầy kỳ bí
Ta du hành qua mấy lớp thời gian
Trong vô thức đã tìm sai vị trí…
Lỡ yêu em nên lạc mất thiên đàng..
Bờ giác ngộ quay về hành tinh cũ
Bến đam mê đã trễ chuyến đò sang
Em tỉnh thức, sao lòng ta thác lũ
Biết đau thương thì đã quá muộn màng…
Xuyên ngàn kiếp, xuôi về thời thượng cổ
Hỏi tổ tông, tội trả đến bao giờ?
Em thánh thiện cho ta nhiều cám dỗ
Vườn địa đàng phút chốc bỗng hoang sơ
Ta trở lại chôn tình vào đáy mộ
Đêm giao mùa lay động nhánh chia xa
Em vẫn đứng bên kia dòng cam lộ
Nước vô ưu tắm mát tuổi hiền hòa
Em câm nín cho buồn thêm dĩ vãng
Ta ngậm ngùi góp nhặt những tàn phai
Dư hương cũ sẽ trôi vào quên lãng
Đứng giữa trời ta dạo khúc man khai…
Hoa Hướng Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét