Phú Quốc quê tôi có những gì?
Hàng dương xanh ngát bóng xuân thì
Nhấp nhô sóng gợn xô lên cát
Nở đoá hoa đời mỗi bước đi
Phú Quốc cho tôi sống những ngày
Hồn thơ phơi phới cánh hoa mai
Tung tăng chân sáo vui cùng bạn
Tối đến ê a tiếng học bài
Lá vàng không rụng cũng thu, đông
Tháng tám tròn trăng cộ đèn lồng
Xanh, đỏ, tím, vàng đi giữa phố
Gió lùa đèn cháy còn tay không
Hè về phượng nở tươi màu nắng
Ba tháng bãi trường nhớ quá thôi!
Nhớ con chim nhỏ sân trường vắng
Ngơ ngác nhìn vô lạ chỗ ngồi
Hết năm Tiểu học lên Trung học
Một đoạn đường qua chẳng thấy xa
Bỏ lại thầy cô nơi lớp cũ
Tập làm “Người lớn” thử coi mà!
Áo dài ngượng nghịu bước chân non
Màu trắng trinh nguyên tuổi mộng tròn
Em ướp hương đời trang sách vở
Xin ai đừng để nhạt màu son
Hai giờ toán học, ôi ngán quá!
Vườn ổi, vườn xoài hấp dẫn hơn
Suối Đá, rừng sim mặc sức phá
Chôm chôm chết yểu trái xanh dờn…
Chùa Cao rượt đuổi từng tam cấp
Cả bọn thở hì…mệt đứt hơi…
Phong cảnh mùa xuân hoa nở thắm
Mênh mông biển nước, đẹp quá “chời!”
Hải đảo còn đâu những tháng ngày
Tuổi vừa mới lớn đợi chờ ai
Chiều ra Dinh Cậu hình như để…
Ngắm trộm “Nàng Tiên” mái tóc dài
Buổi tối qua Cồn coi gỡ cá
Lung linh mờ ảo dãy đèn hoa
Các cô ngồi đợi ghe vào bến
Mặc sức mà trêu chọc gái nhà
Em nào em nấy vui như Tết
Miệng nói, môi cười rất dễ thương
Thoăn thoắt bàn tay căng ổ lưới
Mượn vành nón lá đứng che sương
Dương Đông, Cửa Cạn chứa chan tình
Nhớ mãi trong đời ghẹ Hàm Ninh
Năm ngả ra vào nơi thị trấn
Ai về An Thới nhớ hồi kinh.
Quê tôi Tết đến “dzui hung lắm!”
Pháo nổ tưng bừng, trống múa lân
Cá cọp bầu cua bày ngập phố
Cờ vàng lộng gió đón mùa xuân
Lễ Hội Xô Giàn rằm tháng bảy
Đình thần ông Bổn trước Sùng Hưng
Bánh qui, bánh nếp sao ngon quá
Con nít nhào vô chụp chẳng ngừng…
Quê nhà chữ nghĩa cũng lênh đênh
Văn hóa tiền nhân vượt thác ghềnh
“Xà lãng, xà beng rồi xà lột”
“Cù” Hên đi lại một “mình ên”
Ai về Phú Quốc cho tôi nhắn
Đã thấy “mờ mờ Dinh Cậu” chưa?
Ghé quán Cù Đe…tràn giọt đắng
Ngậm ngùi câu nói “có liền” xưa!
Mai về chẳng thấy bóng dừa cao
Chẳng thấy vườn tiêu lẫn vườn đào
Khách lạ vung tiền mua đất đảo
Thơ sầu rụng xuống mấy vần đau…
Quê cũ mình tôi lạc dấu hài
Gom tình về giữ mãi trong tay
Đường khuya một bóng ai tri kỷ
Thiên địa man man tiếng thở dài!
Tháng ngày bình dị đã trôi xa
Phú quốc bây giờ của “Người ta”
Mai mỉa làm sao từ ngữ mới
“Tắm tiên, tắm tục” thẹn quê nhà!
Bài thơ nhắc lại thời hoa mộng
Phú Quốc bây giờ có còn không?
Lối cũ, đường xưa sao lạ quá!
Cho tôi sống lại giấc mơ hồng…
Hoa Hướng Dương
San Jose, ngày 11 tháng 02 năm 2006
Viết để nhớ lại thời tuổi dại nơi hải đảo thân yêu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét