Cát còn in dấu
chân xưa
Dương buồn lả
ngọn đong đưa trái sầu
Trăm năm duyên
cũ về đâu?
Tìm trong nỗi
nhớ, úa màu thời gian
Bãi đời một
bóng thênh thang
Bờ xưa, bến cũ
lỡ làng người qua
Lòng người mấy
bận phong ba!
Hai mươi năm
chẳn đã là niềm đau
Tay gầy như lá
xanh xao
Như cơn nắng hạ
phai màu ước mơ
Tình em ở mãi
bến chờ
Tình anh no gió
sang bờ lãng quên
Biển đời sóng
vỗ mấp mênh
Thuyền em một
chiếc, lênh đênh giữa dòng
Bến xưa nay đã
rêu phong
Buồn con nước
chảy, nghe lòng quặn đau
Mái chèo khua
động trăng sao
Hắt hiu quá
khứ, nghẹn ngào tương lai
Nhẹ nhàng như
sợi tóc bay
Anh đi là hết;
tình hai lối đời
Anh đi phương
ấy xa xôi
Bỏ ân tình cũ,
bỏ trời quê hương
Bến bồi, bến
lỡ, bến vương
Bến nào anh đổ
bên đường lưu vong?
Quê nhà còn một
bến mong
Còn con đò nhỏ,
còn dòng sông xưa
Nhịp nhàng ngọn
sóng đẩy đưa
Thả tình ra
biển mà mưa trong hồn...
Hoa Hướng Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét