Ngồi buồn dệt mấy
vần thơ
Gởi người xứ bắp
tình hờ trăm năm
Tình ai thừa một
chổ nằm
Tình tôi cần mãi
tấm lòng thâm giao
Phần tư thế kỷ
qua mau
Tóc xanh nay đã
chớm màu tuyết sương
Kết tình tri ngộ
Hiển- Hương
Lưu vong đất khách
chung giường chung chăn
Tắm sông cũng có
dự phần
Để nguyên quần áo
lội băng qua bờ
Giật mình cây cỏ
ngẩn ngơ
Hồn nhiên như đám
trẻ thơ lên mười
Đong đưa tiếng
nói câu cười
Gọi anh goị chị
gọi đời nở hoa
Đường chiều một
bóng trăng xa
Des Moines trực
chỉ tà tà đêm xuân
Chuyện ăn chơi
, chuyện buị trần
Chuyện người vũ
nữ khoả thân đêm nào
Khiến ai hồn phách
lao đao
Quên luôn cái ví
giấy màu xanh xanh
Bao nhiêu kỹ niệm
dỗ dành
Trăm thương ngàn
nhớ viết thành câu ca
Cái thời mộng mị
đã qua
Mà người xây mộng
nay là phế nhân
Hoa sầu rụng cánh
phù vân
Đường đời lặng
lẽ bước chân sa mù
Tìm đâu lại được
ngày vui
Xuân qua, hè đến,
tiếng cười lạc âm
Người ơi, người
có biết không ?
Tôi ôm quá khứ
vào lòng chắt chiu
Kẽo mai nắng sớm
mưa chiều
Chuyện đời tan
hợp lắm điều đau thương
Tặng người một đóa
“ Hướng Dương”
Lung linh màu nắng,
thắm hương nghĩa tình
Kiếp sau đổi bóng
thay hình
Nhớ ra người cũ,
rước tình vào tim…
Hoa Hướng
Dương
( Tặng đôi bạn
gìa Hiển và Rene tình dài xứ bắp 1976 Waterloo,Iowa
)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét