Cho tôi
viết lời thơ buồn tiễn biệt
Để đưa
anh vào cuối nẻo mây ngàn
Thuở
đầu đời tình mình màu xanh biếc
Anh đi
rồi như lá đổ mùa sang
Bao kỷ
niệm êm đềm thời tuổi nhỏ
Đêm ba
mươi anh gởi lá thư đầu
Giấy
học trò gói tình anh trong đó
Chuyện
yêu đương tôi nào biết gì đâu?
Sáng
mùng một anh giả vờ qua cửa
Chậu
cúc vàng nở rộ đóa đầu năm
Anh táo
bạo viết thư tình lần nữa
Thư gởi
rồi sao chẳng thấy hồi âm?
Tối mồng
hai, mồng ba, rồi mồng bốn
Cứ mỗi
ngày tôi nhận một tờ thư
Anh
liều lĩnh tình yêu không cần vốn
Biết
cho đi dù nhận lại số trừ…
Mùa
xuân thắm bên tình anh điệp khúc
Mà lòng
tôi là con suối trong veo
Chảy về
đâu vườn ai đầy hoa cúc
Tháng
chạp rồi dòng nước bỗng cạn queo
Trời
vào xuân nắng say tình hoa bướm
Người
vào yêu cũng đã chớm nhớ nhung
Quê
hương biển sóng chập chùng
Tình
vừa nhen nhúm tương phùng hẹn nhau
Từ dạo
ấy ta đi vào lối rẽ
Hai
mảnh đời hai đường kẻ song song
Tình
người ở lại nhớ mong
Tình
tôi trọ học bên dòng Kiên Giang
Hai năm
tình bớt rộn ràng
Hai năm
gặp lại ngỡ ngàng duyên nhau
Đêm
cuối cùng anh trao dòng tâm sự
Đêm ly
tan anh hát khúc tình ca
Thôi
rồi lỡ một mùa hoa
Thôi
đành mãi mãi gọi là cố nhân…
Thôi
anh nhé, hãy nằm yên trong đất
Chậu
cúc vàng đã rụng đóa tàn phai
Tình không
trọn, trăng sao buồn cúi mặt
Ở góc
trời một vệt khói thơ bay…
Hoa Hướng
Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét