Nầy chị, nầy anh, nầy em bé nhỏ
Hãy cùng tôi về thăm lại Dương Đông
Quê hương ta tháng năm đầy sóng gió
Sóng gọi nước về thành một dòng sông
Dòng sông buồn chảy miên man ra biển
Chuỗi miệt mài như kiếp kẻ lưu vong
Nắng Ca-li chưa phai màu lưu luyến
Sóng muộn phiền rung nhẹ phiến long đong
Mây trắng bao la, đất trời mở rộng
Chờ ta về thắm lại một mùa hoa
Gió bấc, gió nam thổi vào lồng lộng
Mơ thấy ai về cuối dãy mù sa …
Giờ nầy chắc mẹ già đang nấu bánh
Nấu cho nhừ những mẩu bánh quê hương
Đứa em nhỏ ra đầu sông chờ gánh
Nước sông buồn pha rửa những nhớ thương
Người bạn cũ có còn đi vào núi
Chặt nhánh mai rừng chuẩn bị đón xuân
Đêm ba mươi cố ngăn dòng lệ tủi
Mưa ngoài trời hay nước mắt rưng rưng
Còn đâu nữa hỡi mùa xuân con gái?
Rất nồng nàn trong màu áo mới may
Buổi sáng đầu năm đi chùa lễ Phật
Mơ ước ươm vàng trên những ngón tay…
Ôi nhớ quá trời quê hương bát ngát
Kỷ niệm về như nghìn sóng bủa vây
Nước sông xưa một đời ai tắm mát
Đứng bên trời, tôi khóc tuổi thơ bay….
Hoa Hướng Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét